[Truyện dài tâm lý] Chị, sao không thể yêu em?? (P1)

12416

Chị sinh ra và lớn lên trong gia đình nghèo khó, cha mẹ chị qua đời khi chị 15 tuổi, chị sống với bà ngoại, chưa học hết lớp 12 chị đã phải nghỉ học để phụ Bà bán bún kiếm tiền sinh sống. 22 tuổi chị theo chồng là người cùng xã. Chồng chị con nhà khá giả nên không tu chí làm ăn mà chỉ rượu chè, chơi bời cùng bạn bè. Mẹ chồng Chị thấy thế mới cưới chị về để mong trói buộc Anh. Nhưng Anh chứng nào tật nấy, ăn chơi lêu lỏng và cặp kè với nhiều cô gái, nhiều lần chị khuyên nhủ nhưng Anh chẳng những không nghe mà còn ra tay đánh đập Chị.

Anh cặp kè với cô gái bán cafe và có thai hơn 3 tháng. Anh đòi li dị, Chị vô cùng đau khổ nhưng biết làm sao khi 4 năm chung sống chị lại chẳng có 1 lần mang thai. Tuy vậy, chị nhất quyết không li hôn mặc cho anh chửi mắng đánh đập. Rồi 1 chiều cuối tuần, Anh vui vẻ về nhà sau 5 ngày đi Phú Quốc du lịch cùng bạn gái. Anh về cùng 1 người đàn ông và giới thiệu là bạn. Anh nói chị chuẩn bị ít thức ăn để anh tiếp bạn anh. Sau đó kêu chị ra ngồi và uống cùng bạn anh 1 ly bia. Chị chỉ nhớ rằng sau khi uống ly bia đó chị đã ngủ 1 giấc thật ngon lành, lờ mờ sáng chị nghe tiếng ồn ào la lối của chồng và tỉnh dậy, người chị như cứng lại khi trên người không 1 mảnh vải và kế bên là người đàn ông bạn của chồng chị. Cả đất trời như sụp đổ, chị chẳng còn biết gì ngoài việc quỳ lạy van xin và phân minh, nhưng chồng chị nhất quyết không nghe và cho chị 1 trận đòn nhừ tử. Rồi mọi chuyện xảy ra như được sắp sẵn, chồng chị nhất quyết li hôn, mẹ chồng dù rất thương chị nhưng cũng không giúp được. Bà thừa biết đó là màn kịch con trai bà dựng lên nhằm bỏ vợ và rước cô tình nhân về sống cùng, nhưng mọi chuyện diễn ra đúng ý anh, chị li hôn, xấu hổ tủi nhục vì mang tiếng ngoại tình, chị bỏ xứ ra đi. Chị cũng muốn về ở với bà ngoại nhưng bà không chấp nhận đứa cháu làm xấu hổ họ hàng. Chị lên Sài Gòn kiếm sống, từ bỏ mảnh đất Cà Mau yêu thương nơi bao đau khổ cuộc đời chị phải chịu. Nhưng Chị phải làm gì khi tiền không có, học vấn cũng không. Cuộc đời chị sẽ ra sao?

14113022474_f2003a0c26_b-cb4f4

Chị đặt chân lên thành phố mà chẳng biết phải làm gì,bởi trong lòng Chị giờ là sự oán giận đối với bản thân và căm ghét sự ngu dốt của bản thân.Chị thuê một căn phòng nhỏ và xin phụ bán cơm gần nơi chị ở.Chị phải dậy lúc 4h30 để phụ đến 22h đêm với tiền công 3 triệu/tháng, bà chủ là người khó tính,nóng nảy và rất ghen tuông.Chị làm được 7 tháng thì bà chủ cho chị nghỉ vì sợ chị quyến rủ chồng bà.

Chị lang thang tìm việc làm và xin vào rửa chén cho 1 nhà hàng lớn tại trung tâm thành phố,bà chủ là người hiền lành,thương người,bà hay đi làm từ thiện,đi chùa và hay giúp đở người gặp khó khăn.sau khi nghe được hoàn cảnh của chị bà càng thương hơn vì ngày xưa bà cũng đã từng bị chồng xua đuổi và ngoại tình như chị bây giờ.Công sống của chị cứ trôi qua như thế lặng lẽ và nhạt nhẽo. ngày đi làm tối đến chị thu mình trong 4 bức tường nhỏ nhớ về những cay đắng ngày xưa và rồi khóc, khóc thật nhiều như để trôi bớt đi nhưng uất ức mà chị phải gánh chịu.1 năm trôi qua bà chủ gọi chị lại và nói

Cô thấy con giỏi giang và hiền lành.cô thương con lắm
Con có muốn về làm tại nhà cô không ?

Dạ ?

Con về làm phụ việc nhà cho con trai cô đi,Nó có nhà riêng đi làm về không người chăm sóc và trông coi nhà cửa con giúp cô nha.

Dạ, con cảm ơn cô vì đã thương và tin tưởng con

Thằng con trai cô nó hay nóng tính và cầu toàn.con cố gắng nhé.

Dạ!

Bà chủ đưa chị đến căn nhà nơi con trai bà sinh sống,căn biệt thự sang trọng với tiện nghi đầy đủ và hiện đại. Thằng Quân đi làm rồi, từ giờ con ở đây .

Nó nhỏ hơn con 3 tuổi con cứ xem như em trai mình nhe,ngoài vườn cây cối thì có người chăm sóc rồi con chỉ trông coi nhà cửa và cơm nước cho em nó thôi.Nó kén ăn lắm,mà tính tình trẻ con nửa,con cố chịu nha.

Dạ!

Thôi cô phải đi công việc rồi con nghỉ ngơi và nấu cơm trưa Quân nó về ăn nhe Dạ, cô về ạ
Ừ con ra khóa cổng cho cô đi

Cô Phụng (tên bà chủ) đi rồi Chị mới dám nhìn thật kỉ ngôi nhà,thật lộng lẫy quá,nhà rộng rãi quá mà chỉ có 3 người sinh sống (cậu chủ,chị, và người làm vườn),không gian rộng quá khiến lòng chỉ tự nhiên cảm thấy cái gì đó miên man và lạnh lẻo.Chị quét dọn sơ qua vì nhà đã sạch sẽ từ trước rồi.nhìn qua trong tủ lạnh có đồ ăn, Chị xào cho cậu chủ ít thịt bò và chiên miếng thịt vì là ngày đầu nên chị cũng chẳng biết được Quân thích ăn gì.

Chị xong việc lúc 10h30,ngồi đợi 1 lát thì Quân về,

Chào cậu, tôi là Loan, cô Phụng nói tôi đến đây giúp việc nhà cho cậu

……………

Từ nay cậu cần gì thì cứ sai tôi làm.

……………

Cậu thích ăn gì hay uống gì thì dặn để tôi biết tôi làm cho cậu.

………………..

Vẫn im lặng,đây sẽ là người khó hầu hạ đây, chị nghĩ thầm trong bụng
Chị bao nhiêu tuổi ? Quân hỏi

Dạ 29 tuổi

Lớn hơn tôi 3 tuổi,chị giúp việc nhà ở đâu chưa ? bao lâu rồi

Dạ tôi chưa giúp việc nhà nhưng tôi phụ ở nhà hàng bà chủ được hơn 1 năm rồi,Tôi có thể……..

Quân ngắt lời chị

Được rồi,Chị cứ làm theo những gì mẹ tôi dặn là được rồi

À mà chị nói chị tên gì

Dạ tôi tên Loan

Chị biết sẽ ở phòng nào chưa ?

Dạ, bà nói để cậu tự sắp xếp ạ!

Lầu 1 là của tôi,còn lại mấy phòng trên lầu 2,lầu 3 chị muốn ở phòng nào cũng được. À quên, trên lầu 3 có 1 phòng chú làm vườn ở đó,chị tự chọn đi,phòng nào cũng được không cần phải hỏi ý tôi

Dạ. Chị trả lời lí nhí vì biết rằng chị sắp ở cùng 1 người rất ư là khó khăn, Chị cảm giác rằng đây là 1 người lạnh lùng khó chịu.

Chị chọn cho mình 1 căn phòng trên lầu 2,căn phòng rộng hơn căn nhà trọ mà chị ở trước đây,chị cảm thấy thoải mái hơn, chị mong rằng mọi việc từ đây với chị sẽ tốt đẹp hơn,đang thu xếp quần áo thì chị nghe tiếng Quân gọi”: Chị Loan pha cho tôi ly cafe.

Chị lật đật chạy xuống pha cho Quân ly cafe,Quân uống 1 ngụm và nhăn mặt:

Ngọt quá, tôi không uống cafe có đường chị pha ly khác đi. Chị lại phải chạy đi lấy 1 ly cafe không đường khác,lần này Quân cũng hớp 1 miếng và hỏi. Chị không biết pha cafe đúng không?

Dạ ???

Loãng quá,mai mốt pha đậm 1 tý,không cần phải tiết kiệm dùm tôi

À, dạ

Hôm sao Chị dậy thật sớm để nấu bữa sáng cho Quân,Qua lời kê của mẹ Quân thì anh đang làm giám đốc của 1 khách sạn 5 sao do gia đình anh làm chủ.

Quân chuẩn bị đi làm lúc 7h, thấy Anh từ trên lầu bước xuống Chị chạy lại và nói

Tôi có pha sữa và nấu bữa sang cho cậu,cậu ăn đi,tôi đi quét dọn phòng cho cậu, rồi sẽ ra dẹp dọn sau. Dọn dẹp phòng xong chị xuống bếp thấy thức ăn vẫn còn nguyên, Quân chỉ uống sữa và đi làm

Nhà Quân cách khách sạn Quân làm việc khoảng 8 cây số nên trưa nào Anh cũng về nhà ăn cơm,Tối đến thì hơn 19h Cậu mới về đến nhà.Đã 2 tháng trôi qua Chị cứ nấu thức ăn, dọn dẹp nhà cửa, riêng Quân thì chưa bao giờ hỏi han về công việc hay cuộc sống của Chị.Quân tiết kiệm với Chị từng lời nói, chỉ khi nào cần thiết lắm thì mới bảo chị làm, Anh đi làm về là ở hẳn trong phòng.có nhiều lúc chị cảm thấy ấy náy không biết có phải chị đã làm không tốt việc của mình,hay chị đã làm gì đó khiến Quân không hài lòng.Chị có cảm giác Quân là người lạnh lùng khó hiểu.

What-Branches-of-a-Tree-Do-in-the-Early-Morning-Cheer-up-and-Do-Something-It-is-a-New-Day-HD-Photography-Wallpaper

Hôm nay Chị quyết định hỏi rõ xem Quân có điểm nào không vừa ý về chị để chị sửa chữa bởi chị không muốn phụ lòng Bà Phụng đã thương yêu chị.Như mọi ngày ăn cơm xong Quân ra phòng khách đọc sách.Chị bước đến và nói Cậu Quân…tôiiiii

Giọng chị tự nhiên lắp bắp,chị cảm giác mình đang run,vì Quân là người lạnh lùng hay vì 1 lý do nào đó chị cũng không hiểu nổi. Chị có chuyện muốn nói sao ?

Vâng, chị nói đi

Cậu thấy tôi làm không tốt việc ở đây sao?

……………….

Cậu không hài lòng tôi ở điểm nào ?

………………

Cậu nói đi tôi sẽ sữa

Chị thấy chị làm tốt việc của mình chưa ? Quân hỏi chị mà mắt không hề rời quyển sách

Tôi cố gắng làm tất cả mọi việc rồi

Vậy là được rồi,sao còn hỏi tôi làm gì

Tại Tôi thấy có vẻ như cậu không được hài lòng lắm

Tôi bình thường mà,chị cứ làm việc của mình không cần để ý đến tôi đâu

Quân đứng dậy lên lầu và nói vọng xuống. “Tôi không có thói quen ăn sáng sau này chị không cần làm bửa sáng cho tôi”.

“Trời vậy từ hôm đó tới nay không nói làm sáng nào cũng phải nấu hết”. Chị nghĩ bụng:

Thời gian trôi qua mọi việc trở nên dễ dàng với chị hơn,chị dường như đã quen với cái tính tình trầm lặng của Quân,Thỉnh Thoảng chị cũng hay hỏi han Quân về công việc của cậu,nhưng đó chỉ là cách để chị phá bỏ không khí nặng nề trong căn nhà rộng rãi này thôi,nhưng tuyệt nhiên Quân chưa hỏi về gia đình hay cuộc sống của chị.

Đang quét dọn trên lầu bổng chị nghe tiếng Quân gọi:

Chi Loan ơi mang cho em 2 ly cafe

Chị vội vàng chạy xuống và khựng lại.Quân đang có khách,1 cô gái trạc tuổi Quân, cô ấy thật xinh đẹp. Chị đi thẳng xuống bếp, 2 người nói chuyện thật rôm rả, Chị nghe tiếng Quân thật lớn, chị chưa bao giờ thấy Quân sôi nổi như vậy, Chị mang cafe lên Quân đang cười, lần đầu tiên chị thấy Quân cười, nụ cười thật đẹp, nó khác hẳn với gương mặt đăm đăm mà hằng ngày chị vẩn thấy, nụ cười đó nhìn thấy chị thì tắt hẳn. Quân giới thiệu: Đây là Thúy bạn em

DẠ, Chào Cô

Còn đây là Chị Loan

Chào chị, Chị làm ở đây bao lâu rồi

Dạ cũng gần 1 năm rồi

À, anh Quân nói chị nấu ăn ngon lắm

Dạ, À ? chị hơi ngạc nhiên, bởi chưa bao giờ chị quân khen chị nấu ăn ngon

Chị cứ làm việc của mình đi. Quân nói

Chị lên lầu và tiếp tục việc quét dọn của mình.Đột nhiên chị nghỉ đến Quân và nhớ đến nụ cười của cậu, Chị nghĩ Quân là người không biết cười, bởi suốt thời gian chị ở đây có khi nào cậu ấy cười với chị đâu, gương mặt lúc nào cũng tỏ ra khó chịu,không ngờ cậu lại có thể cười nói vui vẻ như vậy, đột nhiên tim Chị đập mạnh chị cũng không biết tại sao,chỉ biết rằng Chị rất thích nét mặt của Quân khi cười,nó có gì đó khiến chị cảm thấy vui, Chị nghĩ và cười thầm. nhưng có bao giờ cậu ấy cười với chị đâu, có lẻ vi chị là người giúp việc nên cậu không cần phải làm vậy, nghỉ đến đây đột nhiên chị cảm thấy hơi buồn
Trưa đến Chị dọn cơm cho Quân và bắt chuyện:

Cô Thúy đẹp quá cậu hén

Ừm

Chắc nhà cổ giàu lắm hả cậu

Ừm

Cậu và cô ấy là bạn thân lắm phải không

Là bạn và cũng là đối tác của công ty

À, thấy 2 người rất thân nhau

Chị cứ nói thế này làm sao tôi ăn cơm được. Quân tỏ ra khó chịu

Vâng, tôi xin lỗi, cậu ăn cơm đi

……………………………

Quân đi Vũng Tàu công tác 4 ngày,căn nhà trước giờ đã rộng nay càng trở nên trống trải hơn,không có Quân ở nhà chị cảm thấy thiếu một cái gì đó,chị cứ đi ra đi vào không biết mình đang làm gì và phải làm gì, càng không biết tại sao mình lại như vậy

reng reng reng…

Chuông điện thoại reo khiến chị giật mình:

Dạ, alo

Tôi đây.

Là giọng của Quân,tim chị đập liên hồi,giọng chị như run lên.Dạ, Cậuuu Quânnn hả ?

Ừm, Tôi đây giọng chị sao vây?

À,không..tôiii ..có việc gì hả cậu?

Không, tôi gọi về kiểm tra xem không có tôi ở nhà chị có siêng năng làm việc không, có quét dọn phòng tôi sạch sẽ không hay là trốn ra ngoài đi chơi

Không,tôi ở nhà mà,tôi quét dọn sạch sẽ hêt rồi cậu yên tâm

Không cần khẩn trương như thế,tôi chỉ đùa thôi

Đùa hả,có bao giờ cậu nói đùa với tôi đâu nên tôi tưởng thiệt
Vậy sao?

Đúng rồi cậu lúc nào cũng khó đăm đăm như một ông chủ khó tính, không hiểu sao hôm nay chị lại dám nói ra những lời này, thường ngày chỉ cần cái chau may của Quân thôi chị cũng sợ chết khiếp

hahahaha.. Quân cười lớn

Tim Chị đạp mạnh vô cùng khi nghe tiếng cười của Quân, đây là lần đầu Quân cười với chị

Trong lòng chị tôi ác vậy sao??

Dạ không, tôi xin lỗi

Thôi được rồi, tối nay tôi sẽ về

Thật hả cậu? chị thấy mừng vô cùng

Nhưng có lẽ khuya lắm chị cứ ngủ,không cần đợi cửa,khi nào về đến nhà tôi sẽ gọi

Vâng

Thôi nhé, tôi chuẩn bị họp rồi.

Quân gác máy, trong lòng chị vui mừng, một cảm giác thật khó tả, nó khiến chị nôn nao vô cùng

7h, 9h,…..đã hơn 12h khuya rồi mà vẫn chưa thấy Quân về, chị cứ đi đi lại lại trong nhà

1h sáng Quân về đến nhà.chị chạy ra đón như người vợ đón chồng về
Cậu về trễ qua, mệt không? có đói không tôi nấu gì cho cậu ăn nhé

Tôi ăn cơm với khách xong là về thẳng nhà luôn mệt quá!
Mà chị đợi tôi hả, tôi nói khuya lắm không cần đợi

À, không! tôi định đi ngủ rồi mà nằm hoài không ngủ được

Vậy mà tôi cứ tưởng chị cố tình đợi tôi chứ

À!

Thôi khuya rồi, chị đi ngủ đi, tôi cũng tắm và ngủ đây, mệt quá rồi.

Để tôi xách đồ lên lầu cho cậu

Tôi có mua quà cho chị đó, nhưng để sáng tôi lấy ra, giờ tôi mệt quá, chị cũng đi ngủ đi

Vâng!

Cuối tuần Quân đưa cho chị gói quà. Chị vui lắm vì từ lâu lắm rồi chị không được ai tặng quà.

Hôm đi công tác về nói mua quà cho chị mà lu bu quá nên tôi quên. Chị xem đi .Quân tặng chi chiếc áo đầm màu xanh, nó đơn giản nhưng rất đẹp.

Cám ơn cậu!

Chị thử xem có vừa không, tôi nhờ mấy chị ở công ty mua dùm, gấp quá tôi không biết mua gì làm quà, cũng không biết mua cái này làm nửa, nhưng thôi chị cứ để đó, khi nào có dịp thì mặc.

Dù sao cũng cảm ơn cậu!

Ừm, tôi mua vì không muốn mình mang tiếng là ông chủ khó tính
Sao? chị hơi bất ngờ.Cậu còn nhớ câu nói đó sao

Tôi thù dai lắm đó

Chị cảm thấy hơi lúng túng

Tôi lở lời thôi mà

Chị sợ tôi hả. Quân vừa nói vừa nghiêng người cười va nhìn chị

Không, tôiiii…

Chị quay mặt đi chổ khác như để tránh ánh mắt và nụ cười của Quân.Tim chị đập liên hồi, lại cười nửa rồi,sao dạo này cậu ta hay cười thế nhỉ.mỗi lần nhìn thấy Quân cười tim chị như muốn nổ tung.chị cũng không hiểu tại sao lại như thế

Tôi…tôi đi nấu cơm, khi nào xong tôi gọi cậu

……………………………………

Cậu Quân ơi xuống ăn cơm !!

Chị gọi nhưng không thấy Quân trả lời,có lẽ Quân trên phòng,chị định chạy lên kêu thì thây Quân đang nằm ngủ trên sofa phòng khách.Chị gọi khe khẽ

Cậu Quân ơi dậy ăn cơm

Quân vẫn ngủ. chị nhìn Quân, nhìn dáng người đang ngủ của cậu ấy,Giờ chị mới có cơ hội nhìn kĩ Quân, bởi từ trước đến giờ chị chưa bao giờ dám nhìn thẳng cậu ấy .Đôi mắt nhắm với hàng mi dài,mũi cao.”Cậu ấy đẹp thật” Chị thầm nghĩ, Bất chợt đôi tay chị muốn sờ vào mặt Quân. nhưng rồi chị bỗng giật mình. Chị không hiểu tại sao mình lại có ý nghĩa điên khùng như vậy “mình đang làm gì thế này. Mình điên rồi” Chị đi thật nhanh lên phòng mình, tim chị như ngừng đập, chị chỉ muốn đi thật nhanh và đánh tan những suy nghĩ của mình, một suy nghĩ mà chính bản thân chị cũng chưa bao giờ nghĩ tới.

Quân mở mắt, cậu đã tỉnh giấc, có lẽ Quân đã thức khi nghe tiếng gọi của chị. Quân nhìn theo chị và cười.

1526861_892194297468578_5861599644856814063_n

Dạo này Quân có vẻ thay đổi nhiều,cậu hay cười hay nói hơn,nhiều lúc cậu còn đùa với chị.

Sao dạo nàynhìn Chị dễ thương vậy, đang yêu ai sao? câu nói ấy làm chị bối rối vô cùng.

Cả tháng nay không đêm nào chị được ngon giấc, hình ảnh và từng lời nói cử chỉ của Quân ngày càng in sâu vào lòng chị. Chị cảm thấy thật tồi tệ.

…………………….

Cuối tuần Chị đang loay hoay dọ dẹp thì Thúy đến. Cô ấy lúc nào cũng xinh đẹp, trông Thúy và Quân rất xứng đôi, càng nghĩ chị càng buồn.

Chị khỏe không ?

Cám ơn cô.

Quay sang Quân, Thúy nói: Hôm nay mình đi xem phim đi anh.

Cũng được, tùy em thôi. Để anh lên phòng thay đồ, mình bàn chút việc sau đó đi luôn.

-Dạ! Thúy nói với chị: Chị ơi hôm nay không cần nấu cơm nha, tụi em sẽ đi ăn ở ngoài,Chị pha cho em ly nước cam luôn nhé.

-Vâng.

Nghe sao giống Thúy là bà chủ của chị quá, thật là bực bội. Họ cùng nhau bạn công việc, còn chị thì mượn cớ dọn dẹp mà đi tới đi lui phòng khách như thể theo dõi xem họ đang làm gì, đến trưa thì họ cũng bàn xong việc.

-Em mệt không? Quân hỏi Thúy.

-Em hơi đói mình ra ngoài kiếm gì ăn đi anh.

-Ừm

Họ đi rồi còn chị một mình trong căn nhà, Chị lại nhốt mình trong phòng và chị suy nghĩ, liệu chị có thể chịu đựng được bao lâu, cái thứ tình cảm mà chị đang giấu trong lòng ngày nhiều hơn, sau này khi Thúy về làm vợ Quân thì Chị sẽ như thế nào, có lẽ khi đó chị sẽ không ở đây nửa, Chị biết thân phận mình, lần đầu tiên trong đời chị cảm thấy tủi thân ,tại sao chị sinh ra không được một số phận tốt đẹp hơn, sao chị không được yêu như người ta, hay nói đúng hơn sao trời lại sắp đặt cho chị phải chịu bao nhiêu là khổ sở, sao chị lại rơi vào thứ tình yêu không lối thoát như vậy,sao lại là Quân mà không phải là một ai khác, nếu là người khác có lẽ chị còn một chút hi vọng. Đằng này Quân là một người giàu có, trẻ hơn chị mọi thứ của Quân điều hoàn hảo, còn chị là một con số 0 tròn trỉnh, hay là chị xin nghĩ viêc ? nếu thế chị sẽ không thể nhìn thấy Quân nữa, chỉ đến đây thôi là nước mắt chị lại trào ra, bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong lòng chị, và rồi chị phải chấp nhận, đó là số phận là con đường mà chị phải đi, dù là khó khăn hay đau khổ, giờ chỉ cần được nhìn thấy Quân mỗi ngày là đủ lắm rồi, chị sẽ dằn lòng lại, sẽ cố chịu đựng đến khi nào chị không còn sức lực nữa thì thôi.

8h tối Quân về đến nhà, Chị mở cửa và đi thẳng lên lầu.

-Chị không dọn cơm sao,tôi đói quá.

-Hôm nay tôi đâu có nấu cơm.

-Sao vậy? chị bệnh hả,có sốt không đưa tôi coi. Quân vừa nói vừa tiến về phía chị và đưa tay lên sờ trán,chị gạt tay.

-Tôi không sao,không bệnh hoạn gì hết.

-Vậy sao không nấu cơm, chị làm biếng hả?

-Lúc sáng cô Thúy nói hôm nay không cần nấu cơm,cậu và cô ấy ăn ở ngoài.

-Thúy là chủ hay tôi là chủ của chị.

-Thì cũng vậy thôi,cô ấy là bạn gái cậu thì sau này sẽ là vợ,là chủ của tôi, chị cảm thấy khó chịu.

-Vậy sao? chị nghĩ vậy sao? chúng tôi xứng đôi không?

-Xứng, rất xứng đôi! Chị nói mà lòng cảm thấy đau vô cùng.

-Không nói nữa, nấu mì đi tôi đói rồi. Quân gằn giọng.

-Sao cậu không ăn với cô Thúy rồi hả về.

-Lần sao tôi sẽ ăn .Chị hay quá rồi, dạo này chị biết nói tay đôi với tôi nửa.
Chị cảm thấy bực bội vô cùng mỗi khi nhắc đến Thúy.

-Sau này cậu cưới vợ rồi kêu cô ấy nấu cho cậu ăn.

Chị xuống bếp, Quân nhìn theo và cười nhẹ, Cậu thỏ thẻ 1 mình “chị ơi, chị đang ghen sao”??

Quân nói vọng theo như thể đang trêu chọc chị “tôi không muốn vợ tôi phải cực, chị vậy chị sẽ là người nấu cho tôi mỗi khi tôi đói”.

Chị ! chiều nay nhà có khách nhé!
-Cô Thúy hả?
-Chị có vẻ thích cô ấy quá hả, được rồi để lát tôi gọi cô ấy!
-Không phải cô Thúy vậy thì ai cậu, cần chuẩn bị những gì để tôi biết mà làm.

Chị vui trong lòng, ai cũng được miễn sao không phải là Thúy là được
-Đơn giản thôi, mấy người ở công ty ấy mà, có một số việc cần bàn nhưng tôi thấy hơi mệt nên kêu họ qua đây. Chị xào món gì đó, nấu thêm cái lẩu là được.

-Vâng!

Mà này, Chị lấy cho tôi viên thuốc đau đầu đi.

-Cậu,không khỏe hả? hay để tôi chạy ra kia mua thuốc cho cậu. Chị lo lắng.

-Không cần đâu,đem cho tôi viên panadol là được rồi.

Chị đi lấy viên thuốc và đưa cho Quân uống.

-Cậu ăn cháo không,tui nấu cháo cho cậu ăn.

-Tôi đau đầu vì chị ồn ào quá đó. có gì đâu, chị đi làm chuyện của mình đi.

Chiều đến có 4 người thanh niên và 1 cô gái đến.

-Chào Chị

-Cô cậu ngồi chơi nha, cậu Quân xuống liền.

Vừa lúc đó Quân từ trên lầu đi xuống.

-Chào sếp

-Ngồi đi,Chị ơi cho em mấy ly nước.

-Vâng!

-Nhà sếp đẹp quá!

-Chị Thúy không đến hả sếp?

-Cô ấy có hẹn với khách hàng rồi. Chúng ta bắt đầu thôi.

Họ làm đến gần 8h là xong.

-Chị ơi chuẩn bị xong chưa?

-Vâng xong rồi,tôi đang dọn ra bàn nè. ở dưới bếp chị vẫn nghe rỏ tiếng họ trò chuyện.

-Chị giúp việc hả sếp

-Ừm

-Trông chị ấy cũng còn trẻ!

-Hơn tôi 3 tuổi.

-Hèn gì,nhìn kĩ cũng đẹp.

-Bình thường thôi. Quân trả lời.

-Với sếp bình thường là đúng rồi, đẹp như chị Thúy mà còn phải xiêu lòng vì sếp mà.

-Sếp định khi nào cưới. Sếp mà ở vậy hoài chị ấy đau tim chết.

-Sếp và chị Thúy quen lâu rồi, cưới đi sếp.

Chị đang múc lẩu ra nồi nhưng mãi để ý chuyện của Thúy và Quân mà nước đang sôi chị đổ vào tay lúc nào không hay, đau quá, nhưng chị không để ý mà chị lắng tai nghe câu chuyện của họ.

-Ai nói tôi và Thúy quen nhau, chúng tôi chỉ là bạn thân thôi, không có gì hết.

Phuùuu . Chị như trút hết được gánh nặng bấy lâu nay, thì ra họ chỉ là bạn, chị mỉm cười một mình như thể đang hi vọng một điều gì đó.

-Woa,có thiệt không Sếp?

-Mấy người nhiều chuyện quá, đi ăn đi kìa.

Chị dọn tất cả ra bàn, giờ mới thấy tay mình đau, tay chị đỏ lên hết.

-Xong hết rồi Cậu Quân ơi, mọi người ăn đi.

Chị giấu tay mình đi và vội vả lên phòng ,nó đau hơn chị nghĩ, nhưng không sao bởi trong lòng chị đang có cái gì đó vui lắm, nó làm chị cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều.

120518goctraitim60_534e3

Hơn 9h mọi người về hết rồi, chị xuống dọn dẹp.

-Chị pha cho tôi ly cafe, tối nay tôi phải thức khuya, còn nhiều việc phải làm lắm.

-Không phải cậu nói mệt sao, thức khuya co nổi không, hay cậu để sáng hãy làm.

-Không được sáng mai……….Chưa nói dứt câu Quân chụp lấy tay chị, khiến chị giật mình.

-Tay chị sao đỏ hết vậy, phỏng hả, bị hồi nào, vừa nói Quân vừa lôi chị đến tủ y tế.

-Tôi không sao!

-Sứt thuốc chưa ?

-Tôi sứt kem đánh răng rồi.

-Để tôi sứt thuốc cho chị,đầu óc chị để đâu mà phỏng như vầy, riết rồi chị ngày càng hậu đậu.

Quân nói như mắng chị, nhưng chị cảm thấy vui vô cùng, từng lời nói có gì đó ấm áp, nhẹ nhàng .

-Tôi đang mệt mà chị còn làm tôi lo lắng ,thật không hiểu nổi tôi phải làm gì với người đảng trí như chị nửa.

-Cậu lo cho tôi sao?

-Tôi lo vì hôm nay chỉ có mấy người ăn mà chị còn bị như vầy, mai mốt có nhiều khách hơn chắc chị phỏng cả người quá.lúc đó tôi phải vô bệnh viện thăm chị.

-Tôi đâu có tệ vậy,chẳng qua hôm nay sơ ý thôi mà ,cậu nói quá rồi
Quân đứng lên chỉ vào trán chị.

-Thôi đi ngủ đi bà chị, tôi mệt với bà chị lắm rồi.

-Nhưng tôi còn phải dọn dẹp,rửa chén bát nửa.

-Để đó đi mai làm,giờ tay chị đang đau sao làm được,nghe lời tôi đi!

Chị lên phòng ngủ, lâu lắm rồi chị mới có giấc ngủ ngon thế này,mọi chuyện không biết sẽ ra sao chỉ biết rằng chị đang vui và muốn quên đi mọi thứ, chỉ vậy thôi.

………………..

Bà Phụng đến thăm Quân, Bà rất ít khi ghé nhà Quân, vì cuối tuần nếu không có việc bận thì Quân về nhà mẹ.

-Dạo này con khỏe không ?

-Dạ con khỏe cô ơi, cô cũng khỏe hả cô!

-Ừm,cô khỏe,thằng Quân đâu con ?

-Dạ cậu Quân ở trên phòng.

-Con chạy lên kêu nó xuống cho cô.

-Sao hôm mẹ ghé đây, mai con về rồi mà.

-Mẹ đi công việc gần đây,sẳn tiện ghé qua.

-Mẹ ở đây ăn cơm luôn với con.

-Không, lát mẹ có hẹn rồi.dạo này con có hay gặp con Thúy không ?

-Dạ có, có gì không mẹ?

-Cũng gần 2 tháng rồi mẹ không gặp nó nên hỏi vậy mà. Hai đứa sao rồi?
-Dạ cũng bình thường.

-Có dự định gì không con ?

-Dự định gì mẹ, mẹ biết tụi con chỉ là bạn thôi mà.

-Ừ thì là bạn nhưng lâu ngày cũng phải có tình cảm chứ con, vả lại con cũng biết Thúy nó thương con mà.

-Thúy là người con rất thích nhưng không phải là tình yêu nam nữ mẹ à!

-Ai con cũng nói không phải tình yêu thì bao giờ mẹ mới có dâu đây,gần 30 tuổi rồi.hay mẹ kiếm người làm mai cho con hả?

-Con có người rồi,đang tìm hiểu, mẹ chờ đi.

-Ai vậy ,ở đâu ?

-Mẹ nói có hẹn với người ta mà,mẹ đi đi không thôi trể bây giờ,Con cũng có hẹn với khách nữa.

-Chuyện này mai về nhà nói tiếp,giờ mẹ đi đây!

Bà Phụng đi xuống bếp nói nhỏ vào tai chị:

-Nó nói có người yêu rồi,con để ý dùm cô nhe,có gì điện thoại cho cô.

-DẠ. Chị thấy trong lòng buồn quá!

-Thôi cô về đây!

Đưa bà Phụng ra cửa chị trở vào.

-Mẹ tôi nói gì với chị vậy?

-Nói cậu có người yêu kêu tôi để ý cậu.

-Ơi trời,mẹ tôi phiền phức thiệt.

-Cậu có người yêu rồi hả?

-Đang tìm hiểu!

-À,cô ấy đẹp không,cô Thúy đẹp vậy mà cậu không chịu thì chắc cô ấy phải đẹp lắm.

-Bình thường thôi, nhưng đẹp trông mắt tôi.

-Ở thành phố luôn hả cậu, cảm giác hụt hẩng lại bao trùm lấy chị.

-Chị hỏi làm gì,định báo cáo với mẹ tôi hả?

-Không tôi chỉ hỏi vậy thôi. Chị quay mặt và bước đi như để che dấu đôi mắt buồn của chị. Quân nhìn theo chị và nghĩ “Sẽ rất khó khăn chị à”.

……(còn tiếp)

.