[Truyện dài] Gái xấu công sở – P.2

152

Công sở 3: Trưởng phòng “Ma vương”, Lâm Đạt

Câu hỏi của tôi dường như khiến anh ta suy nghĩ vì đã im lặng vài giây. Tiếp, anh đáp lại tôi bằng câu nghi vấn thứ hai:

– Em là nhân viên mới?
– Anh hãy trả lời anh là ai trước đã!
Chậm rãi, anh ta dựa sát vào bàn trưởng phòng, ngón tay phải miết nhẹ vào cạnh bàn rồi nhìn tôi đầy dứt khoát, phán câu chấn động:
– Là người đứng đầu cái phòng này.
Người đứng đầu? Phòng này tức là phòng Kinh doanh? Có vẻ đầu óc chưa định hình rõ vấn đề hay sao mà tôi cứ lặp đi lặp lại mấy cụm từ đó. Mãi đến khi ý thức đã quay về và một luồng điện xẹt ngang, khai sáng mớ óc đặc sệt thì lúc ấy tôi mới sửng sốt, miệng há hốc, chưa kịp thốt lên hai từ quan trọng. Đúng lúc cửa phòng mở, anh Quý đi vào, ngạc nhiên hỏi:
– Sếp, anh vừa đi công tác về à?
Tức thì anh chàng đứng bên cạnh tôi gật đầu không chút lưỡng lự. Vào giây phút đó, tôi nghĩ đời mình tiêu rồi! Cảm giác cũng giống như vừa phát hiện ra bản thân lỡ đắc tội với thầy cô vậy á. Ôi trời ơi! Tôi đã đắc tội với chính Trưởng phòng kinh doanh, sếp trực tiếp của mình vì dám lấy kẹp bấm của anh và nghênh ngang hỏi thẳng vào mặt anh rằng: “Anh là ai?”
Lâm Đạt, trưởng phòng 28 tuổi, tốt nghiệp bên Mỹ ngành Quản trị kinh doanh, bạn của giám đốc công ty Bình Tân, tính tình trầm, ít nói, khó tính, đòi hỏi cao trong công việc, khắt khe với nhân viên. Chỉ có bấy nhiêu điều thôi mà tôi đã cảm thấy vị trưởng phòng trẻ này cực kỳ kinh dị, cũng vì vậy mà đời tôi chính thức đi vào bể khổ. Sau vụ việc ban nãy, tôi bị anh Quý mắng cho một trận tơi bời:
– Chưa thấy ai gan như cô! Tự tiện lấy đồ của sếp mà còn trả treo với ảnh!
Nhưng dù sao cũng còn may là tôi chưa nói gì quá đáng, nếu không thì chắc được một vé về vườn luôn. Lâm Đạt không trách tôi nửa lời, điều này thật lạ, mà còn đáng ngờ nữa. Tuy nhiên, anh xem hồ sơ của tôi khá lâu, nó khiến tôi hơi rùng rợn. Chẳng hiểu là do bản tính kỹ càng hay vì anh chính thức “địa” con bé nhân viên mới. Vậy là tiêu! Đi làm mới một tuần, lần đầu tiên ra mắt sếp mà tôi đã bị để ý, rồi tôi sẽ bị “đì” đứ đừ cho xem! Xui quá đi! Đã xấu xí, nay lại gây mất thiện cảm nữa, làm sao sống nổi với sếp đây?
Đang sống dở chết dở thì đột nhiên tôi bắt gặp ánh mắt lạnh băng của Lâm Đạt hướng vào mình. Chúa ơi! Anh quan sát tôi từ lúc nào vậy? Bối rối đến khổ sở, tôi mau chóng ngồi thẳng dậy, tiếp tục làm việc. Vì cúi đầu nên tôi chưa rõ anh đã thu hồi tia nhìn đáng sợ kia chưa. Quái đản! Bây giờ tôi mới thấm thía cái khổ khi ngồi ở vị trí đối diện trưởng phòng, chẳng khác nào bị tù khổ sai. Mặc cho máy lạnh trong phòng chạy vù vù, vậy mà trán tôi vẫn ướt đẫm mồ hôi.
May thay vị cứu tinh chợt xuất hiện, Huỳnh Trân. Tôi gọi chị là “vị cứu tinh” vì nhờ sự xuất hiện kịp lúc của chị mà tôi thoát khỏi ánh mắt quan sát của Lâm Đạt. Không chỉ mỗi anh, hầu như tất cả mọi người đều hướng mắt về phía chị ấy. Hôm nay Huỳnh Trân ăn mặc khá gợi cảm, chiếc áo sơ mi ôm sát người và gần như trong suốt, đủ thấy rõ nội y bên trong màu đỏ chót. Khỏi nói cũng biết, con ngươi của mấy anh phòng Kinh doanh muốn rớt ra ngoài luôn.
Sau khi nghe anh Quý âm thầm thông báo có sự hiện diện của sếp, Huỳnh Trân liền bước đến trước bàn trưởng phòng, cúi chào đồng thời giới thiệu sơ về bản thân. Tôi thấy Lâm Đạt nhìn vào hồ sơ của chị ấy xong, tiếp tục đảo ánh mắt trở lại và lần này anh nhìn chị thật chăm chú từ trên xuống dưới. Vào cái lúc trông rõ sự việc đó, tôi chắc rằng mình thật sự chết thảm. Lâm Đạt, vị trưởng phòng trẻ, đã hoàn toàn bị sắc đẹp của Huỳnh Trân chinh phục. Không thể nhầm lẫn được với đôi mắt nhìn hau háu ấy. Giờ thì tưởng tượng xem, nếu sếp thích gái đẹp thì cái đứa xấu xí như tôi có phải thê thảm không nào?
– Giờ nghỉ trưa, em ở lại gặp tôi một chút, còn bây giờ thì về chỗ làm đi.
Ôi trời, đừng nói là sếp cảm mến Huỳnh Trân đến nỗi trưa nay muốn có cuộc hẹn riêng nhé. Chẳng ngờ lại thẳng thừng lộ liễu đến thế. Lúc chị ấy quay đi thì thiên địa ơi, Lâm Đạt lại lia ánh mắt hệt sát thủ về phía tôi. Anh chẳng nói gì cả ngoài cái màn “khủng bố” tôi bằng tia nhìn lặng thinh đó, khiến tôi không kìm được mà nuốt nước bọt cái ực. Tiếp, anh từ tốn nói:
– Tập trung làm việc đi! Tôi không thích nhân viên lơ là trong giờ làm!
Nghe có vẻ như nói chung chung nhưng tôi hiểu Lâm Đạt ám chỉ mình. Thôi rồi, tôi đã bị “đì”!
Giờ nghỉ trưa, vì tâm trạng chán chường nên tôi lên sân thượng hóng gió cho khuây khỏa. Đến nơi, tôi tình cờ chạm mặt Đinh Huy. Buổi trưa này chẳng hiểu sao nắng dịu nhẹ đến kỳ lạ. Thấy tôi vươn hai cánh tay ra phía trước, mặt mày ủ rũ lại còn thở dài, anh thắc mắc:
– Em có chuyện gì buồn à?
– Không phải buồn mà là chán. Sáng nay sếp em đi công tác về và bắt gặp em lấy kẹp bấm trên bàn anh ấy.
– Thật không? Sao em gan vậy?
Tôi liền đính chính rằng kẹp bấm của mình hết kim, mà những bàn khác lại không có kẹp ngoại trừ bàn trưởng phòng, vả lại tôi chỉ lấy dùng chút xíu. Giải thích xong tôi chống cằm, sầu não hơn ban nãy khi nhớ về diễn biến sau vụ kẹp bấm:
– Em biết chắc sếp để ý em rồi, anh ấy nhắc nhở em chớ có lơ là.
Gá một tay lên thanh vịn bục lan can, Đinh Huy gật gù tán đồng:
– Sếp Đạt nổi tiếng khắt khe với nhân viên mà, em nên cẩn thận một chút.
Gần như nằm ườn ra trên thanh vịn, tôi mếu máo muốn khóc khi nghe vậy. Chợt, anh chuyển chủ đề nhanh chóng:
– Em thân với Huỳnh Trân lắm à?
Nhắc đến Huỳnh Trân thì tôi lại nhớ đến những hành động lạ lùng anh dành cho chị ấy và với mình. Nhanh chóng dựng thẳng người dậy, tôi rất muốn được giải đáp thắc mắc ấy nhưng chẳng hiểu sao chỉ trả lời ỡm ờ:
– Cả hai chỉ là chị em đồng nghiệp với nhau. Chị ấy tốt với em lắm.
– Quen chưa được bao lâu mà thân thiện quá thì mình cũng nên cẩn thận.
– Hình như anh không thích chị Huỳnh Trân?
Đinh Huy thở dài, cố như thể vấn đề sắp nói ra không có gì đáng bận tâm:
– Anh gặp cô ấy chỉ vài lần, chưa biết gì về nhau nên đâu thể nói thích hay không. Chỉ là anh không muốn liên quan nhiều đến một cô gái xinh đẹp. Chưa kể, anh thấy em nói về cô ấy một cách ngưỡng mộ, kiểu như đang tự ti ấy. Mỗi người có ưu điểm riêng, vẻ bề ngoài không phải quan trọng nhất.
Tôi mắt tròn mắt dẹt nhìn Đinh Huy, lòng cảm thấy hơi xúc động vì nghe những lời triết lý hay ho đến vậy. Anh đang động viên tôi tin vào bản thân, một sự quan tâm ấm áp nhẹ nhàng làm sao. Hình như từ trước đến nay chưa có chàng trai nào bảo tôi “vẻ bề ngoài không quan trọng”, vì thế dù nó nghe rất thường tình nhưng tôi vẫn vui lắm, một lời động viên tử tế. Buổi trưa nay quả là kỷ niệm đáng nhớ.


Hết giờ nghỉ trưa, tôi gặp Huỳnh Trân trên đường về phòng làm việc. Thấy tôi, chị hỏi suốt giờ nghỉ tôi ở đâu. Tôi trả lời mình ở trên sân thượng với Đinh Huy. Chị gật đầu, im lặng. Bấy giờ tôi mới nhớ đến “cuộc hẹn riêng” giữa chị với Lâm Đạt.
– Sếp có nói gì với chị không?
– Sếp hỏi chị vài câu thôi, còn khen áo chị mặc đẹp.
Dẫu bề ngoài bình thường nhưng kỳ thực lòng tôi mây đen vần vũ. Khen chiếc áo “siêu mỏng, siêu thấu” đó thì 100% anh sếp “cầm tinh” con dê 35. Oải rồi đây!
Chiều tan sở, tôi và Huỳnh Trân vừa chạy xe ra khỏi cổng công ty là ngay lập tức nghe âm thanh “bụp” quen thuộc. Nhìn xuống dưới, hai chị em muốn khóc khi thấy bánh xe xẹp lép, lát sau mới biết hai chiếc xe vừa cán qua một hàng đinh. Đấm chết thằng nào ác ôn rải đinh ra đường, rảnh rỗi sinh nông nổi đây mà. Nghe bảo vệ nói cách đây không xa có tiệm sửa xe. Tuy quãng đường khá gần nhưng ít nhất cũng hơn trăm mét, con gái mà dắt xe tay ga đi một đoạn như thế đã đủ chết rồi đấy. Tức thì ông ấy đưa ra gợi ý, nhờ mấy đồng nghiệp nam giúp đỡ. Nghe xong, tôi liền kêu thầm, vậy là càng chết nữa! Đàn ông bây giờ “lười” ra tay hiệp nghĩa lắm, nếu có thì cũng chỉ giúp gái đẹp như Huỳnh Trân thôi, chớ xấu cỡ tôi làm gì đến lượt. Thế nên mới có tuyên ngôn: Gái xấu thì đừng mong được ga lăng.
Trước tình hình này, tôi thà tự dẫn bộ cho rồi. Với gái xấu thì, tự túc là hạnh phúc mà. Điều đó đã, đang và sẽ luôn đúng với mọi thời đại. Tôi toan nói với Huỳnh Trân là mình đi trước thì bất chợt Đinh Huy chạy xe ra, hiển nhiên anh bắt gặp chúng tôi đứng ngớ ra, vẻ mặt cả hai cho thấy đang gặp vấn đề nan giải.
– Có chuyện gì vậy?
– Xe họ cán trúng đinh, bể bánh. Lên phía trước có tiệm sửa xe, chú bảo họ nhờ đồng nghiệp nam dẫn xe hộ. – Bác bảo vệ đứng bên cạnh đáp thay.
Thú thực khi đó tôi không rõ Đinh Huy sẽ làm gì. Để mặc chúng tôi hay giúp đỡ nhưng vì có đến hai người nên anh sẽ giúp ai đây? Dù tôi thân với anh hơn Huỳnh Trân, tuy nhiên chị ấy xinh hơn tôi, thường đàn ông luôn muốn giúp gái đẹp. Cũng có thể anh không nỡ để chị ấy lại chỉ để giúp tôi. Nếu sự việc diễn ra như thế thì tôi đoán mình sẽ rất hụt hẫng dẫu biết rõ đó là điều tất nhiên. Tôi có thiện cảm với Đinh Huy, và bản thân chẳng hề muốn hình tượng đáng ngưỡng mộ ấy mất đi nhanh chóng. Trong lúc tôi cố hình dung diễn biến tiếp theo thì anh ấy xuống xe rồi nhờ bảo vệ trông hộ mình chốc lát. Để rồi thật kinh ngạc khi anh đi ngang qua Huỳnh Trân, tiến về phía tôi. Còn chưa hết ngỡ ngàng thì tôi nghe anh cất tiếng:
– Anh em mình đến tiệm sửa xe nào. Anh biết chỗ đó, gần thôi.
Hẳn do quá ngạc nhiên nên tôi đã đứng ngây ra trong vài phút. Quay qua nhìn Huỳnh Trân, tôi thấy gương mặt chị không có chút biểu cảm nào, thậm chí là khó chịu hay hụt hẫng, nó hoàn toàn tĩnh lặng. Tôi đoán chị cũng đang sốc trước việc bị bỏ rơi thế này nhưng vì sự kiêu ngạo của một gái đẹp mà chị phải giữ dáng vẻ bình thường. Lần nữa, tôi nghe giọng Đinh Huy cất lên đầy thúc giục. Lóng ngóng, tôi chậm rãi đi theo anh, đầu óc rối rắm, không hiểu lý do cho chuyện này.
Trên đường đi, cả hai im lặng. Có lẽ vì Đinh Huy thích như vậy, riêng tôi thì vẫn nghĩ mãi về sự lựa chọn của anh. Như biết điều đó, anh chậm rãi giải thích:
– Ban nãy anh thấy có vài nhân viên nam ra khỏi công ty nên biết Trân sẽ được giúp thôi. Với một cô gái chắc chắn sẽ được giúp thì anh lo làm gì nữa.
– Vậy ra, anh giúp em là vì…
– Đồ ngốc, nếu anh không giúp em thì chẳng có ai giúp cả.
Tất nhiên, tôi đã sung sướng đến dường nào. Đinh Huy biết rõ rằng, nếu giữa tôi và Huỳnh Trân thì mọi người sẽ chọn giúp đỡ chị ấy và lúc đó tôi sẽ bị bỏ rơi. Thế nên anh bước đến thật nhanh, nắm lấy tay tôi trước khi điều kinh khủng đó xảy ra. Anh chấp nhận chọn một cô gái xấu xí đơn độc chứ không phải là cô gái xinh đẹp được vây quanh. Sao anh lại tốt với tôi nhiều đến vậy? Trái tim bỗng dưng đập rộn ràng, tôi không thể giải thích cảm xúc lúc này của mình nhưng có một điều chắc chắn rằng tôi rất vui. Quan sát giọt mồ hôi bịn rịn trên trán Đinh Huy, tôi thầm cảm ơn tên ác ôn đã rải đinh ra đường.
***
Chuyện đó đã trở thành đề tài bán tán và gây rúng động trong cuộc thảo luận giữa tôi với hai chị vào tối nay. Khác với lần trước chỉ biết gật đầu hoặc trả lời qua loa, bây giờ tôi khẳng định luôn: Đinh Huy đích thị là một đàn ông tốt, bên cạnh đó Lâm Đạt lại là một “ông” sếp vừa khó ưa vừa mê gái đẹp. Vẻ như câu chuyện xe gắn máy bị hư đã khiến những suy luận tiêu cực của chị Hương bị lung lay. Hiển nhiên, chị Mỹ vô cùng khoái chí lẫn tự hào về cảm giác dành cho Đinh Huy:
– Chị đã nói mà, đàn ông tốt trên đời vẫn còn nhiều.
– Và đàn ông đối xử tốt với gái xấu vẫn tồn tại. – Tôi đế vô thêm cho chắc cú.
Mặc dù một chọi hai, ấy vậy chị Hương vẫn ngoan cố giữ ý kiến của mình, chẳng rõ chị kiên định hay không dám nhận mình thua:
– Gái đẹp gặp nạn không giúp lại giúp gái xấu, chứng tỏ anh ta càng có vấn đề. Tóm lại cái chuyện này kỳ quái thế nào ấy! Chắc gì những lời người ta nói là những gì người ta nghĩ?
– Bộ kiếp trước anh ấy mắc nợ chị hay sao mà chị cứ nghĩ xấu hoài thế? – Tôi bắt đầu khó chịu với cái kiểu lập luận ngang ngược đó.
– Con người mà, đừng dễ dàng phán đoán vậy.
– Thôi đừng quan tâm, người ta ganh tỵ đó mà. Tóm lại chị cùng phe em. – Chị Mỹ nắm tay tôi – Hay hôm nào em mời Đinh Huy đến nhà mình đi. Cũng phải nên cám ơn người ta đàng hoàng chứ.
Lời chị Mỹ rất chí lý, tôi gật đầu đồng ý. Chị vui ra mặt, sau đó lại nhắc nhở tôi:
– Về sếp của em, em nên cẩn thận, chớ có đắc tội với anh ta nữa. Đàn ông mê gái đẹp thì rất nhẫn tâm với gái xấu.
Tôi vâng một tiếng, tự nhiên nhận ra ngày hôm nay mình gặp hai chàng trai khác nhau một trời một vực.
***

Rầm!!!
Tôi giật mình, âm thanh dữ dội đó như luồng gió thốc thẳng vào mặt vì nó xuất phát từ bàn đối diện. Không riêng gì tôi, tất cả mọi người có mặt trong phòng đều đồng loạt hướng mắt về phía Lâm Đạt vừa ném xấp hồ sơ dày cuộm xuống mặt bàn và cả người đang bị khiển trách là anh Quý phó phòng. Bình thường ra vẻ bao nhiêu thì bây giờ trông anh ta khúm núm bấy nhiêu. Cảm tưởng, chỉ một cái liếc mắt từ sếp cũng đủ làm anh ta co rúm người.
– Việc này tôi giao cho anh từ tuần trước, tại sao bây giờ lại nói không biết? Đừng có làm việc với thái độ vô trách nhiệm như vậy!
Chất giọng khá to của Lâm Đạt khiến mọi người lùng bùng lỗ tai. Tiếp theo là một tràng mắng dữ dội trút lên người anh Quý. Tôi vốn không ưa anh ta nhưng khi chứng kiến cảnh quát tháo đó thì tôi cũng thấy tội cho anh ghê. Lâm Đạt đúng là một người sếp cực kỳ, cực kỳ nghiêm khắc. Lúc anh Quý trở về chỗ ngồi, sếp nhìn các nhân viên khác đang quan sát sự việc nãy giờ, lạnh lùng nhắc nhở:
– Đừng có lo chuyện người khác, tập trung làm việc của mình đi!
Lập tức, ai nấy đều vội vã quay lại công việc dang dở ban nãy. Kín đáo, tôi nhìn sếp và thầm nghĩ, giả sử người phạm lỗi là Huỳnh Trân thì sao nhỉ? Liệu anh ta có trách mắng khốc liệt như vừa rồi chăng? Nghi ngờ là không lắm, vì là “con cưng” mà. Vả lại, đàn ông ai nỡ lớn tiếng với người đẹp. Bộp! Tôi nhăn mặt sờ trán vì cái tập hồ sơ đập khẽ lên đầu mình. Ngước lên nhìn thì tía má ơi, Lâm Đạt đứng ngay trước bàn tôi tự lúc nào, đã vậy còn dùng ánh mắt hình viên đạn nhắm vào tôi nữa.
– Muốn bị đuổi việc sao?
Chỉ năm từ ngắn gọn thôi mà tôi giật thót cả người vì sợ hãi. Biết anh phát hiện mình vừa nghĩ vẩn vơ, không chú tâm vào việc, tôi liền cúi đầu:
– Xin lỗi sếp, em không như thế nữa.
Tôi nghe từ môi anh phát ra luồng khí mạnh, tiếp theo anh quay lưng rời đi. Chỉ chờ có vậy, tôi nhắm mắt thở phào, cứ như là cực hình ấy. Làm việc với trưởng phòng “Ma vương” như vậy chẳng khác nào đi học gặp phải giáo viên “Hà bá”.
Chiều tan sở là giây phút thoải mái và hạnh phúc nhất, cứ như các nhân viên được giải thoát khỏi ách nô lệ tàn bạo, và địa chủ chẳng ai khác là Lâm Đạt. Thu dọn đồ thật nhanh, tôi chạy ra khỏi phòng để kịp gặp Đinh Huy. Hôm nay tôi phải mời anh về nhà mình ăn hoành thánh. Ngoài ra, thú thực tôi rất mong được gặp anh. Tôi vừa chạy xuống thì đúng lúc Đinh Huy từ trong phòng Marketing bước ra. Thấy tôi, anh nở nụ cười dịu dàng. Tôi cũng mỉm cười chào lại, lòng rộn ràng khó tả.
– Em mời anh một bữa hoành thánh à? – Dắt xe ra khỏi cổng, anh ngạc nhiên.
– Em muốn cảm ơn anh về chuyện lần trước. Tiện, em cũng muốn giới thiệu anh với gia đình em. Tiệm hoành thánh ấy là nhà em mở.
– Chà, bất ngờ ghê. Ừm, em đã mời thì anh không từ chối.
Đinh Huy dứt lời, bất chợt ai đó cất tiếng, nghe đầy thú vị:
– Hai người hẹn hò sao?
Quay qua, tôi nhận ra chị Sang ở phòng Hành chính, bên cạnh còn có Huỳnh Trân. Sợ mọi người hiểu lầm, tôi liền đính chính:
– Không đâu, bọn em chỉ là bạn thôi.
– Bạn gì mà dạo gần đây cứ thấy đi chung hoài, Trân ha!
Im lặng vài giây, Huỳnh Trân trả lời bông đùa như hùa theo lời trêu chọc kia:
– Không khéo hai người đang hẹn hò mà giấu các anh em trong công ty đấy.
Tôi chưa kịp nói thì đột ngột Đinh Huy buông một câu rõ ràng:
– Nếu anh và Nguyễn hẹn hò thật thì cũng đâu có tệ.
Kinh ngạc, tôi nhìn qua, thấy anh cười cười. Thế là được dịp, chị Sang cười ồ lên. Còn Huỳnh Trân thì quay mặt đi, ra điều không quan tâm đến chuyện đùa đang diễn ra. Khi hai người nọ đã chạy xe đi, tôi liền hỏi Đinh Huy vì sao lại nói đùa như thế, rất dễ bị hiểu lầm. Anh gãi đầu vài cái rồi tự dưng đáp lãng đãng:
– Bảo vậy để lỡ tụi mình có hẹn hò thật thì mọi người cũng không bất ngờ.
Tôi tròn xoe mắt, cảm giác đằng sau câu nói ấy ẩn chứa một sự ngỏ lời nào đó. Nhưng chưa kịp nghĩ ngợi thêm là anh đã giục tôi dẫn đến tiệm hoành thánh.

Công sở 4: Nụ cười của sếp

Tiệm hôm nay hơi đông, lúc tôi về thì các bàn gần như kín hết người. Gửi xe xong, Đinh Huy cùng tôi đi vào trong. Quan sát khách ra vào nhộn nhịp, anh xuýt xoa khen tiệm bán đắt. Tôi chuẩn bị một chiếc bàn trống cho anh sau đó chạy đi thật nhanh, lát sau đã mang tô hoành thánh to đùng đặt trước mặt Đinh Huy. Anh ngửi mùi thơm xong liền khen nức nở. Trông cảnh anh vừa thổi vừa ăn, tôi cười phì. Đúng lúc, hai chị của tôi thình lình xuất hiện. Chị Mỹ hồ hởi:

– Em về lúc nào vậy?
– Em vừa về thôi. À tiện giới thiệu, đây là anh Đinh Huy, người giúp em lần trước. Anh Huy, đây là chị hai em, Phạm Mỹ và chị ba, Phạm Hương.
Đinh Huy mau chóng đứng dậy cúi chào. Cuối cùng cũng được ngắm dung nhan “người đàn ông tốt hiếm có”, chị Mỹ phấn khởi ngồi xuống bên cạnh:
– Chào Huy, rất vui được gặp em, cảm ơn em đã giúp đỡ Nguyễn.
– Dạ không có gì đâu ạ, em cũng rất vui khi gặp chị.
Đối diện, chị Hương vừa đặt mông lên ghế đã phán ngay một câu tỉnh bơ:
– Nói thật, tôi hơi nghi ngờ cậu có mưu đồ với em gái tôi.
– Kìa chị!
Sau lời nhắc từ tôi, chị Mỹ liền trấn an Đinh Huy trong khi anh nhíu mày khó hiểu:
– Em đừng để ý, con Hương hay đùa lắm.
Đang quan sát cuộc trò chuyện thì bỗng tôi nghe mẹ gọi:
– Nguyễn, bưng một tô đến bàn số 8 cho mẹ!
Dạ thật to, tôi lật đật mang tô hoành thánh cho anh chàng đang ngồi chờ ở chiếc bàn cạnh cửa sổ. Đặt tô xuống, tôi niềm nở nói câu chúc quý khách ngon miệng. Và khi anh ngước lên định cảm ơn thì tôi bất ngờ gọi: “Sếp!”. Dĩ nhiên, Lâm Đạt cũng ngạc nhiên vì nhận ra tôi. Nhìn hồi lâu, anh hỏi:
– Sau giờ làm việc, em còn đi làm bán thời gian à?
– Đây là tiệm của nhà em.
– Ra là thế. Tôi được một người bạn chỉ đến đây nên ghé qua ăn thử xem sao.
– Sếp nhất định sẽ hài lòng!
Hễ gặp ai là tôi đều tự hào giới thiệu về món hoành thánh của cha mẹ, nó gần như trở thành thói quen và chính điều này khiến tôi nhận ra mình đã quá trớn trước mặt sếp. Người quá nghiêm khắc như anh, làm sao chấp nhận cái hành động hứng chí như tôi hiện giờ chứ. Lúng túng, tôi chỉnh trang lại dáng vẻ của mình. Rất nhanh, tôi thấy Lâm Đạt nhìn chằm chằm, nhưng lạ thay, đôi mắt lại điềm nhiên chứ không lạnh lùng như ở công ty. Chẳng rõ tôi còn đứng với tư thế lóng ngóng ấy đến bao lâu nếu không có mẹ gọi lớn giải vây. Cúi chào anh rồi tôi vội vã chạy đi.
Trong lúc bưng tô cho khách, tôi vừa nhìn Lâm Đạt vừa quan sát cuộc nói chuyện giữa Đinh Huy với hai chị. Thật trùng hợp, cả hai đang cùng ăn hoành thánh ở tiệm nhà tôi. Tự dưng tôi thấy hồi hộp thế nào ấy. Thời gian trôi qua nhanh, lúc tôi bưng đến tô thứ mười mấy thì Lâm Đạt cũng ăn xong. Khi đưa tiền xong, anh vẫn cứ nhìn tôi chăm chú. Tôi lo đến nỗi đã nghĩ điều điên rồ rằng, anh sẽ nói hoành thánh tệ quá nên em bị đuổi việc. Đúng là điên lắm rồi! Cuối cùng, anh cũng chịu thu hồi ánh nhìn kỳ lạ đó, từ tốn nói:
– Ở công ty, em là người thiếu tập trung nhất. Đừng để tôi thấy kiểu làm việc thiếu tinh thần như thế một lần nữa.
Nét mặt lạnh tanh của Lâm Đạt giúp tôi hiểu luôn hậu quả sẽ ra sao nếu tôi không làm đúng điều anh dặn. Gật đầu một cách lúng túng, tôi đáp vâng nhỏ xíu. Thấy anh rời khỏi tiệm, tôi thở phào nhẹ nhõm, cả người hệt như vừa trút xuống khối đá nặng nề. Giờ thì biết lý do mình hồi hộp nãy giờ là gì rồi.
Đúng lúc, tôi nghe tiếng cười nói rôm rả ngay bàn Đinh Huy ngồi, mau chóng quay qua xem, bất ngờ khi giờ đây ngoài hai chị ra còn có thêm cha mẹ tôi nữa. Tiệm đã bớt khách nên họ tranh thủ tham gia vào cuộc trò chuyện. Tôi bước đến gần. Bắt gặp cái nhìn tò mò từ tôi, mẹ cười tươi, “chụp mũ” ngay câu chấn động:
– Nguyễn, con có bạn trai hồi nào mà giấu cha mẹ vậy?
Tôi há hốc, chợt thấy chị Mỹ cười khúc khích mới biết đây là kẻ tung tin đồn thất thiệt. Tức thì, tôi đính chính ngay:
– Cha mẹ đừng nghe chị Mỹ nói bậy bạ. Con và anh Huy chỉ là đồng nghiệp thôi. Mọi người bảo vậy, anh ấy cười con cho xem.
Đinh Huy xoay đầu qua, đáp lại một câu khiến tôi và cả nhà vô cùng bất ngờ:
– Anh không buồn khi mọi người nghĩ anh là bạn trai em đâu.
Đối diện, cha mẹ tôi đưa tay lên môi ngỡ ngàng. Chị Hương bất động vài giây, còn chị Mỹ thì khỏi bàn, vừa vỗ tay vừa xuýt xoa liên tục. Về phần mình, tôi cảm giác mặt bắt đầu nóng bừng lên, tim đập nhanh kéo theo sự ngượng ngùng kỳ lạ. Nhưng thực sự, tôi vui lắm, đến nỗi cứ ngỡ rằng mình đang bay trên chín tầng mây. Đây có phải là lời bày tỏ chăng? Không khí đang tràn ngập màu hồng đẹp đẽ thì đột ngột biến mất vì chuông điện thoại reo. Mọi người mất hứng, tôi cũng vậy. Đinh Huy nhìn vào màn hình điện thoại, lát sau đứng dậy cười:
– Tiếc quá, con có việc phải về. Cảm ơn cả nhà đã đón tiếp, món hoành thánh ngon lắm ạ. Lần sau có dịp, con nhất định sẽ ghé qua.
– Nhớ nhé, con nhất định phải ghé qua thăm cô chú nữa đó. Chắc chắn cô chú sẽ đãi con một tô đặc biệt. – Mẹ tôi hồ hởi dặn dò.
Cười gật đầu, anh chào tôi và gia đình rồi rời khỏi tiệm. Tiếp theo, tôi biết ngay cả nhà sẽ nháo nhào xúm xít hỏi han đủ thứ. Hết cha rồi đến mẹ, sau đó chị Mỹ và cả chị Hương cũng tham gia. Bị vây quanh hàng tá câu hỏi, tôi bực mình hét to:
– Con nói rồi, cả hai chẳng có gì hết! Lúc nãy, anh Huy chỉ đùa thôi!
– Em ngốc quá! – Lập tức, chị Mỹ khẳng định chắc nịch – Chẳng anh chàng nào chịu giúp đỡ một cô gái nhiều lần như vậy. Đã vậy, anh ta chẳng hề khó chịu khi bị gán ghép là người yêu của cô ta. Đây đích thị là thích rồi!
– Mẹ cũng nghĩ vậy con gái ạ. Ôi, có ngờ đâu con Nguyễn vớ được một anh chàng vừa trẻ, đẹp, tốt bụng, lễ phép, dịu dàng như vậy chứ!
– Mình còn chưa biết gia cảnh người ta thế nào! – Là người ít nói nhất nãy giờ, cha chậc lưỡi.
Vốn nghi ngờ Đinh Huy nhiều nhất, vậy mà chả rõ sao chị Hương cũng hùa theo:
– Cha ơi, giàu nghèo đâu quan trọng, cần nhất phải là người có chí tiến thủ.
Quan sát mọi người bàn tán rôm rả, tôi lắc đầu chán nản. Giờ mới thấy, đưa Đinh Huy về đây quả thật không nên chút nào. Giả sử lần sau anh đến nữa, chắc sẽ bị “tra tấn” bởi thái độ vồn vập như thế này. Nghe những điều cha mẹ và hai chị vừa tranh luận, rồi nhớ lại câu nói lúc nãy của anh, bất giác tôi mỉm cười một mình.
***
Một hôm ở công ty, phòng Kinh doanh đối diện với việc khá tồi tệ. Do mạng máy tính gặp trục trặc, toàn bộ báo cáo tiếp xúc khách hàng một tháng qua mất sạch, thêm vào đó còn có vấn đề với những đơn hàng và việc xuất hóa đơn. Khỏi nói cũng biết hậu quả kinh khủng thế nào, cả chuyện Lâm Đạt tức giận ra sao. Nửa tiếng trách mắng của sếp khiến anh Quý với các nhân viên sợ run. Hôm nay là cuối tháng, ngày mai phải tổng hợp tất cả các báo cáo khách hàng trong tháng qua vì vậy buộc trong hôm nay cần nhập lại toàn bộ dữ liệu thông tin về khách hàng của tháng rồi. Lâm Đạt có cuộc họp với giám đốc và đối tác đến tận chiều, điều ấy có nghĩa, phó phòng cùng những nhân viên còn lại phải chỉnh sửa mọi thứ.
Tôi được anh Quý phân công hỗ trợ chị Bình lập lại danh sách báo cáo tiếp xúc khách hàng. Với hơn trăm khách hàng trong tháng qua, chị Bình than thở rằng sẽ không thể kịp. Còn tôi chỉ im lặng, bắt tay vào việc làm. Bây giờ đối với tôi, mỗi giây mỗi phút đều quan trọng. Chúng tôi chia đều việc cho nhau. Có khách hàng tôi phải gọi điện trực tiếp hỏi lại thông tin vì vậy càng mất thêm thời gian.
Sáng đó các phòng khác vẫn làm việc bình thường, riêng phòng Kinh doanh thì nhộn nhạo cả lên. Ai nấy đều chạy qua chạy lại hối hả, dáng vẻ cuống cuồng, vừa sửa chữa những sai sót vừa tiếp nhận đơn hàng mới trong ngày. Tất cả bận rộn đến nỗi trưa chẳng có thời gian nghỉ ngơi, chỉ vừa dùng cơm xong là lại lao vào làm tiếp. Thời gian cứ dần vơi đi, mọi người càng thêm vội vã.
Nhờ nỗ lực, gần đến chiều mọi thứ hầu như giải quyết xong xuôi. Tôi và chị Bình cũng đã hoàn thành hơn phân nửa danh sách báo cáo, nếu cả hai ở lại làm hết đêm nay thì nhất định sẽ xong. Đáng lý chuyện sẽ diễn ra đúng như vậy, nhưng rồi bất ngờ xảy ra sự cố. Chị Bình tự dưng đau bụng dữ dội phải về nhà gấp, và thế là bây giờ ngoài phần của mình ra, tôi phải làm thêm phần còn lại của chị. Tôi bắt đầu lo lắng về thời gian hoàn thành nhưng sau đó tôi vẫn nói với anh Quý sẽ cố gắng làm.
Đang nhập dữ liệu trên máy tính thì tôi nghe âm thanh mở cửa phòng liền ngước lên. Hơi bất ngờ khi đó là Lâm Đạt. Thấy anh tiến lại gần bàn mình, tôi lập tức đứng dậy. Rất nhanh, anh hỏi tôi một câu ngắn gọn, không có chủ ngữ:
– Có chắc là sẽ hoàn thành không?
Tôi biết anh đề cập về bảng danh sách báo cáo khách hàng và cũng hiểu anh hỏi như vậy không phải với ý nghĩa rằng sẽ cho nhân viên khác giúp đỡ tôi. Chính vì thế, tôi đáp lời thật kiên quyết:
– Em sẽ cố gắng, nhất định sáng mai có danh sách khách hàng đầy đủ cho sếp!
Tôi nhìn Lâm Đạt, anh cũng nhìn tôi giống thế. Để rồi rất nhanh, tôi nhận ra vẻ lạnh lùng trong đáy mắt ấy biến mất. Không hoàn toàn là biểu hiện của sự dịu dàng tuy nhiên nét mặt điềm nhiên của anh khi đó khiến tôi nghĩ rằng, anh có thể sẽ mỉm cười, mặc dù hiện tại đôi môi đó vẫn giữ nguyên một đường ngang.
– Đừng làm tôi thất vọng.
Chẳng có nụ cười nào hết, trưởng phòng chỉ tặng tôi năm từ đầy trách nhiệm nặng nề thôi. Tiếp, anh quay lưng đi, để tôi ở lại trong căn phòng rộng giờ đây hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng. Các đồng nghiệp khác đã về hết rồi. Thở ra thật mạnh, tôi thầm nghĩ chắc không bao giờ một người nghiêm nghị như thế cười đâu nhỉ? Tôi cũng không tưởng tượng được anh sẽ trông thế nào khi cười. Nhanh chóng ngồi xuống ghế, tôi trở lại với công việc. Tôi đã làm miệt mài cho đến gần 10 giờ mà vẫn chưa xong. Không thể ở lại công ty lâu hơn, tôi đành thu xếp tài liệu ra về. Chỉ còn một chút nữa là hoàn thành, tôi đoán mình sẽ thức đến sáng cho xem.
Quả nhiên đúng vậy, hơn 1giờ sáng tôi mới leo lên giường ngủ một giấc ngắn ngủi.
***
Sáng hôm sau vào công ty, mặt mũi tôi bơ phờ vì mệt mỏi dù thế tôi vẫn phải làm cho mình tỉnh táo trước khi đến gặp sếp. Đặt nhẹ chồng giấy lên bàn, tôi báo cáo về kết quả công việc:
– Thưa sếp, danh sách báo cáo tiếp xúc khách hàng một tháng qua đây ạ.
Xem sơ qua xong, Lâm Đạt đưa mắt nhìn tôi, biểu hiện hài lòng:
– Chắc em đã rất vất vả?
– Vâng, em phải thức đến hơn 1giờ sáng…
– Một trong những điều cần nhớ của nhân viên chính là… – Anh đột ngột cắt ngang bằng chất giọng trầm – Đừng bao giờ than vãn, kể lể sự vất vả trong quá trình làm việc với sếp. Tôi chỉ quan tâm kết quả có đạt yêu cầu hay không mà thôi. Và quan trọng hơn hết, đó là công việc em được giao.
Tôi nghĩ mình vừa làm một hành động khiến Lâm Đạt phật lòng. Có vẻ theo thói quen thường trực, tôi thường kể nỗi vất vả của mình cho người khác nghe. Bối rối chưa biết phải làm gì thì tôi lại nghe anh lặp lại câu hỏi ban nãy:
– Chắc em đã rất vất vả?
Tôi thấy anh nhìn mình, chờ đợi. Đôi mắt sáng kiên định đó vẻ như đã giúp tôi tìm ra câu trả lời tốt nhất. Không chần chừ, tôi đáp thật rõ ràng:
– Đó là công việc của em, thưa sếp.
Một lần nữa, tôi lại bắt gặp nét mặt ấy nơi Lâm Đạt. Không hoàn toàn là sự dịu dàng nhưng có thể nghĩ rằng anh sẽ mỉm cười. Cái gật đầu chấp nhận từ anh giúp tôi bắt đầu hiểu, mình vừa được dạy về cách hành xử với cấp trên.
Vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh, tôi bắt gặp cô Loan tạp vụ đang vất vả mang bình nước uống 24 Lít ra phòng ngoài. Bước chân xiêu vẹo của cô làm tôi hơi lo lắng, liền đến gần đỡ phụ. Có tôi vào giúp, cô thở ra nhẹ nhõm. Thắc mắc, tôi hỏi:
– Sao cô không nhờ các nhân viên nam mang giúp?
– Cô có nhờ rồi nhưng ai cũng bảo bận. Họ làm biếng lắm. Người vừa xấu vừa già như cô mấy thằng trai trẻ chẳng muốn giúp đâu.
Hừ, thanh niên thời nay chả được tích sự gì! Tôi bực mình nhủ thầm. Bận cái quái gì, ban nãy đi qua các phòng, tôi thấy có vài thằng ngồi tán gẫu, lên mạng lướt web hà rầm hà rì kìa. Mấy tên ấy chỉ giúp gái đẹp thôi. Điên thật!
– Thôi, để con phụ cô, kẻo lỡ xảy ra chuyện gì là mệt nữa.
Thế là tôi và cô Loan cùng mang thùng nước đi. Tuy có đến bốn cánh tay nhưng nó tới 24 Lít và một người già như cô cùng đứa con gái ốm như tôi, thì vẫn còn nặng. Giá mà có một người đàn ông khiêng phụ thì đỡ quá. Mà nhắc mới để ý, nãy giờ tôi bắt gặp vài thằng con trai đi qua đi lại ấy vậy chúng nó lơ như bò lơ xe lửa, vờ như không thấy nên chẳng thèm giúp đỡ. Đàn ông sinh ra có sức khỏe hơn phụ nữ để làm gì, không phải để dùng trong những trường hợp cần thiết này sao? Bực dễ sợ! Giả sử tôi đẹp gái, chân dài tới nách thì dám cá bọn con trai đó sẽ giành nhau chạy vào đỡ phụ tôi. Thiếu nhan sắc quả nhiên khổ trăm bề!
Thình lình, một bàn tay nhấc cái bình ra khỏi tôi và cô Loan. Tôi nhìn lại, là Đinh Huy. Cũng đúng, trong công ty này, ngoài anh ra thì có tên nào thèm giúp cái đứa xấu như tôi. Vẫn nụ cười thân thiện, anh đề nghị mang bình nước ra hộ. Sau khi xong xuôi, cô Loan trở về phòng tạp vụ, còn anh bấy giờ mới hỏi thăm tôi về tình hình công việc hôm qua. Đang nói chuyện vui vẻ thì bất chợt tôi bắt gặp bóng dáng ai đó vừa rời đi ở ngay góc hành lang. Người này đi quá nhanh làm tôi chỉ kịp thấy một cái bóng đen thoáng qua. Chẳng rõ là ai nữa, vẻ như họ vừa theo dõi chúng tôi.
Buổi chiều, đang ngồi làm việc thì anh Quý gọi tôi lên, chỉ vào đơn hàng, hỏi:
– Tại sao cái này lập từ mấy hôm trước rồi mà chưa đưa sếp ký?
Cầm lên xem một hồi, tôi liền trình bày rõ:
– Đơn hàng này do chị Trân lập, em chỉ là người kiểm tra xem có sai sót hay không thôi, phần trình ký là chị ấy…
Tôi chưa nói hết là anh Quý lập tức hắng giọng, gần như gắt lên:
– Trân cái gì, chưa chi đã đổ lỗi! Em là người kiểm tra nhưng phải biết đốc thúc cô ấy đưa sếp ký chứ! Trân rất nhiều việc, chẳng may quên mất thì sao?
Tôi đứng ngớ ra, cái lý do trách phạt này vô lý hết sức. Ai là người lập đơn hàng thì người đó phải chịu trách nhiệm, ngay cả việc trình sếp ký, lưu bảng copy, chuyển cho phòng Kế toán nữa. Còn người kiểm tra chỉ xem có sai sót hay không để nhắc người đó sửa lại, chứ đâu có kiêm luôn nhiệm vụ đốc thúc họ.
Mà điều anh Quý nói cũng làm tôi bực mình. Thực sự là từ lúc tôi và Huỳnh Trân được tuyển vào công ty, công việc của tôi lúc nào cũng nhiều hơn chị ấy. Những lúc chị nghỉ ngơi thì tôi vẫn phải làm, không phải tôi thiếu năng lực mà vì lượng việc của tôi nhiều. Huỳnh Trân có thời gian lướt web, tôi đâu có. Chiều cứ hễ đúng 4 giờ là chị đã về, còn tôi phải tầm 5 giờ mới tan. Lý nào việc tôi ít hơn chị?
– Sao, em ấm ức cái gì hả? – Quan sát vẻ mặt tôi, anh Quý hậm hực thấy rõ.
Một trong những điều cấm kỵ của nhân viên là chớ nên tranh cãi với cấp trên. Biết rõ điều đó, tôi cố để mặt mình đừng khó chịu, ngay cả giọng nói cũng vậy:
– Em không nghĩ là mình phải chịu trách nhiệm cho chuyện này. Anh nên trực tiếp hỏi người đã làm ra nó thì đúng hơn.
– Ý em là tôi la mắng vô tội vạ? Thật là… đã sai mà không chịu nhận lỗi.
Chất giọng anh Quý khá to khiến mọi người trong phòng bắt đầu chú ý, thậm chí cả Lâm Đạt cũng phải rời khỏi việc đang làm và hướng mắt về phía này. Tôi thấy khó chịu rồi, bản thân đâu làm sai ấy vậy lại bị gán tội ngang ngược thế. Lúc đó tôi định lên tiếng nói thêm thì Huỳnh Trân bước vào. Bắt gặp tôi đứng ở bàn phó phòng với dáng vẻ khó coi, chị liền đi lại. Nhác thấy đơn hàng lần trước ở trên bàn, chị như nhớ ra nên quay sang anh Quý:
– Em xin lỗi, Nguyễn kiểm tra xong rồi đưa lại em mà em quên trình sếp ký.
Trái ngược với dáng vẻ làm dữ nãy giờ đối với tôi, anh Quý cười cười, vớt vát:
– Anh biết em bận nên lỡ quên. Không sao, anh vừa mới nói Nguyễn lần sau nhớ nhắc em trình đơn hàng cho sếp ký – Anh Quý nhìn sang tôi, nụ cười thân thiện kia lặn đâu mất tăm – Thấy chưa, người ta làm sai là biết nhận lỗi. Ai như em, cứ lo đổ lỗi trước tiên, như vậy làm sao tiến bộ?
Thằng cha mê gái này nên cảm ơn vì đang là phó phòng đi, nếu không thì tôi sẽ mắng một tràng cho hói đầu luôn. Lúc nào cũng vậy, với Huỳnh Trân thì cười tươi như hoa, châm chước đủ điều và còn thực hành đúng phương châm “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”. Còn với tôi thì ngược lại, hễ gặp là mặt anh ta nhăn như bị táo bón, làm khó này nọ, nhiều lúc còn lớn tiếng chỉ trích nặng nề. Nhẫn nhịn nuốt cục tức vào lòng, tôi lầm lũi quay về bàn làm việc. Vừa ngồi xuống là tôi bắt gặp cái nhìn từ trưởng phòng. Tuy ánh mắt anh chẳng có vẻ gì là trách mắng, nó rất bình thường nhưng không hiểu sao lại khiến tôi có cảm giác thật quê. Tôi quê vì mình đã không nói được gì trước lời buộc tội về lỗi lầm mình không làm.

Công sở 6: Tin đồn lan truyền

Vào một buổi trưa, tôi đứng trước cổng công ty, nhìn cái nắng gay gắt với vẻ chán nản vô bờ bến. Hôm nay tôi được nghỉ trưa sớm hơn mọi người nửa tiếng, chẳng phải là đặc ân gì cả mà tôi phải theo lệnh anh Quý, phó phòng tàn bạo đó, đem hợp đồng đến công ty nơi chị Bình đang làm việc với khách hàng, đưa cho chị. Giữa trưa nắng thế này chạy xe một quãng đường dài chẳng khác nào cực hình. Dù tôi than thở cách mấy thì cũng phải “xách” xe ra mà chạy, có trách thì trách người ta là cấp trên, còn mình chỉ là nhân viên nhỏ bé, hay đúng hơn là con mọi rợ xấu xí. Biết chị Bình đang đợi, tôi phóng xe như bay. Giao hợp đồng cho chị xong, tôi lại phóng xe về công ty Bình Tân, mất thêm nửa tiếng.
Đến ngã tư, tôi dừng xe chờ đèn đỏ. Bất chợt, tôi thấy một chàng trai mặc áo vest, mồ hôi đầm đìa, tay ôm tập hồ sơ, vừa bước đi vừa nhìn xung quanh với ánh mắt mong mỏi. Có vẻ anh ta đang rất cần một sự giúp đỡ. Đáng lý mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường nếu như anh không bắt gặp tôi, đeo khẩu trang kín mít, bao tay và trùm váy chống nắng, ngồi trên xe và nhìn anh. Tức thì, bước chân của anh ta nhanh hơn để rồi tôi nhận ra anh đang nhanh chóng tiến về phía mình. Lúc ấy tôi nói thầm liên tục rằng, hãy tìm người khác đi và thề từ nay ra đường sẽ không nhìn chằm chằm vào ai nữa. Mặc dù miệng tôi lầm rầm muốn sái quai hàm, ấy vậy trời chẳng thương tình tôi chút nào, cuối cùng cho anh ta đứng ngay trước đầu xe của tôi. Không kịp để đối phương hỏi, anh ta lên tiếng đầy cầu khẩn:
– Xin lỗi, anh có thể nhờ em một chút được không? Anh là nhân viên của một công ty và đang trên đường đi gặp khách hàng ký hợp đồng. Vừa đến đầu đường này thì xe anh bị hư. Anh không thấy trạm xe buýt nào cả. Em có thể cho anh đi nhờ được chứ? Làm ơn giúp anh, hợp đồng này rất quan trọng! Anh giữ được việc hay không là tùy vào nó! Mong em giúp đỡ!
Gì nữa đây, tôi suy nghĩ, liệu tên này có lừa tôi cho đi nhờ xe rồi giở trò cướp bóc không nhỉ? Hẳn thấy tôi nhìn với ánh mắt ngờ ngợ, anh ta liền lấy trong túi áo ra tờ danh thiếp đưa tôi xem, cả CMND để tôi so tên và hình. Tiếp, anh cũng mở tập hồ sơ ra để tôi thấy bản hợp đồng có ký tên lẫn con dấu của giám đốc công ty. Những cái này đúng là khó làm giả lắm. Trong tôi xuất hiện sự phân vân, có nên giúp hay không? Nếu tôi đồng ý thì không khéo hết giờ nghỉ trưa.
Đúng lúc đèn xanh bật sáng, những chiếc xe ở phía sau bấm còi inh ỏi và chính sự thúc giục đó khiến tôi hành động theo phản xạ, là lắc đầu từ chối. Đối diện, dù sự thất vọng hiện rõ trên mặt nhưng anh vẫn cúi đầu cảm ơn. Chạy được một đoạn thì trong lòng tôi xuất hiện sự lưỡng lự, sự cảm thông đang níu kéo tôi lại. Thật kỳ lạ, tại sao người ta luôn phân vân trước một việc làm tốt? Nhìn qua kính chiếu hậu, tôi thấy dáng vẻ lầm lũi của anh dưới cái nắng trưa. Đảo mắt một hồi, tôi liền quay đầu xe, chạy lùi trở lại. Đang đi thì anh ta ngừng bước, nhìn tôi ngạc nhiên.
– Anh lên xe đi, em sẽ chở cho. Anh hẹn gặp khách hàng lúc mấy giờ?
– Khoảng 1giờ đó em. Tại nhà hàng Sơn.
Sau cùng tôi đã không trở về công ty ăn trưa. Trên đường đi, thỉnh thoảng tôi nhìn qua kính chiếu hậu, thấy anh nhắm mắt cầu nguyện. Điều đó khiến tôi yên tâm hơn vì anh không phải kẻ nói dối. Lòng tốt sẽ trở nên vô nghĩa nếu giúp lầm người. Sau hơn nửa tiếng chạy ròng rã, tôi dừng xe trước cửa nhà hàng Sơn. Xuống xe, anh liên tục cảm ơn tôi. Trước lúc quay đi, anh đưa tôi tấm danh thiếp với đề nghị:
– Em cứ lấy để có gì gọi cho anh. Nhất định, anh phải cảm ơn em thật đàng hoàng. Nhớ nhé, phải gọi cho anh đấy!
– Em biết rồi, chúc anh ký hợp đồng thành công.
Anh cười gật đầu rồi đi vào nhà hàng. Còn tôi, nhìn lại đồng hồ rồi chạy như điên trở về công ty. Uể oải lết cái thân tàn tạ vào căn tin, bất chợt tôi thấy vài đồng nghiệp, cả nam lẫn nữ, đều xì xầm chỉ trỏ về phía mình. Nghĩ, chắc điệu bộ mình quái gở nên tôi đứng thẳng người lên, nét mặt tươi tỉnh lại và bước đi thật bình thường. Tuy nhiên tôi lầm, mọi người vẫn nhìn tôi rồi thì thà thì thụp gì đó với nhau. Quái lạ, tôi nhớ bản thân đâu có làm gì bậy bạ, không scandal, không ảnh nude, cũng chẳng đắc tội với ai. Đúng, tôi là gái ngoan mà. Hay là người ta bắt đầu ganh tỵ với sự “ngoan” đó của tôi? Đang đứng tần ngần thì bỗng, một bàn tay đập mạnh lên vai tôi kèm theo chất giọng sang sảng quen thuộc của chị Sang:
– Biết rồi nha! Vậy là chị nói đâu có sai! Giờ thì cả hai đến với nhau thật!
Tôi quay lại nhìn chị khó hiểu, bên cạnh còn có chị Ngân phòng Marketing và Huỳnh Trân. Trông mặt tôi ngớ ra, chị Ngân như hiểu vấn đề, liền nói rõ ràng:
– Mọi người đã biết em và Đinh Huy hẹn hò rồi. Ghê thật! Em vào công ty chưa đầy bốn tháng mà đã cướp đi trái tim hotboy phòng chị nha!
Giờ thì tôi đã hiểu lý do các đồng nghiệp có hành động lạ lùng như vậy. Hóa ra, họ biết bí mật này rồi. Nhưng làm sao họ phát hiện ra được? Tôi với Đinh Huy đều rất kín đáo mà. Như biết rõ tôi đang nghĩ gì, Huỳnh Trân đưa điện thoại ra, cười:
– Hôm trước có người trong công ty tình cờ bắt gặp hai người đi ăn tối cùng nhau, đã vậy còn hôn thắm thiết nữa. Vậy là người đó chụp ngay một “pô”.
Hướng mắt vào màn hình cảm ứng, tôi há hốc mồm khi thấy rõ cảnh Đinh Huy hôn mình ở tiệm phở cách đây vài ngày. Tên nào mà “chớp” ngay cảnh độc địa vậy nè? Kiểu này thì luật sư giỏi nhất Việt Nam xuất hiện cũng không cãi nổi, “tang chứng” rành rành thế này mà. Chắc thấy tôi chưa đủ hoang mang hay sao mà chị ấy còn đế vô thêm câu chấn động nữa:
– Tấm ảnh này đã được phát tán khắp công ty rồi. Lần này em nổi tiếng nhá!
Tía má ơi, đầu óc tôi bỗng dưng choáng váng, dù căn phòng sáng bừng ánh đèn vậy mà tôi vẫn thấy phía trước tối sầm đột ngột. Tiếp theo, tôi chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ nhớ là hình như mình suýt ngất đi nhưng may là ba chị đồng nghiệp đỡ lại. Giờ thì cơn đói cồn cào đã không còn là vấn đề quan trọng nữa, mà thực sự tôi cũng hết muốn nuốt nổi rồi. Cuối cùng thì cả công ty cũng biết vụ hẹn hò này.
Suốt cả buổi chiều, dù ngồi làm việc, gõ máy tính lạch cạch thế nhưng tôi vẫn biết được có bao nhiêu người trong phòng đang thì thầm to nhỏ với nhau. Hiển nhiên là về chuyện tôi và Đinh Huy trở thành người yêu. Biết ngay sẽ có sóng gió mà. Thế nào rồi họ cũng sẽ nói: “Đỉa mà đòi đeo chân hạc”. Kín đáo thở dài thườn thượt, tôi tưởng tượng viễn cảnh sắp tới sẽ như thế nào. Đúng là gái xấu khi có bạn trai còn khổ gấp trăm lần gái đẹp bị phụ tình.
Chiều, tôi phải chờ mọi người về hết mới dám đi xuống bãi đỗ xe. Tôi nghĩ là bác bảo vệ chưa biết tin này đâu, ai ngờ vừa trông thấy tôi thì bác cười, hỏi đùa:
– Chờ thằng Huy cùng về à? Hình chụp hai đứa ở tiệm phở lãng mạn quá!
Thằng cha chụp hình bố láo thật, còn gửi cả hình cho bác bảo vệ nữa. Quái đản! Bộ tên này còn muốn cả tạp vụ, đầu bếp, nhân viên vệ sinh biết luôn chuyện tôi hẹn hò ư? Hậm hực bước vào bãi xe, tôi tình cờ gặp Đinh Huy. Lập tức tôi ngó xung quanh quan sát tình hình rồi chạy vù đến chỗ anh.
– Anh biết gì chưa?
Ban đầu anh không hiểu câu hỏi không đầu đuôi kia, rồi lát sau biết ra, liền nói:
– Ý em là tấm hình chụp tụi mình ở tiệm phở hả?
– Đúng vậy! Mọi người biết chuyện tụi mình rồi!
Trái với dáng vẻ lo lắng của tôi, Đinh Huy chỉ mỉm cười nhẹ nhàng:
– Họ biết rồi thì thôi, anh và em cũng đâu làm được gì.
– Anh không lo lắng sao?
– Chuyện đã lộ thì thôi vậy, anh thấy đâu đến nỗi tệ. Em đó, làm gì mà quýnh quáng thế? Chắc vì lời anh nói nên em mới lo lắng chứ gì?
Suốt từ trưa đến chiều, tôi thực sự rất lo lắng ấy vậy giờ nghe Đinh Huy bảo một câu như thế thôi là tự nhiên tôi yên tâm hẳn.
– Thú thật, anh nghĩ nên để mọi người biết sẽ hay hơn. Yêu nhau mà cứ giấu giếm mệt mỏi lắm. Giờ mọi người biết hết rồi, anh lại thấy nhẹ nhõm.
Tôi thực sự bất ngờ khi nghe Đinh Huy nói vậy, bất giác lòng xúc động. Anh không hề xấu hổ khi có bạn gái là tôi, chẳng những thế còn muốn công khai mối quan hệ này. Tôi vui lắm, liền ôm anh. Rồi đột ngột, giọng Huỳnh Trân vang vang:
– Bắt gặp tại trận đôi tình nhân hành động thân mật.
Giật mình, tôi rời khỏi lòng Đinh Huy, nhìn chị đang đứng trước mặt cười thú vị.
– Nè, em không sợ bị bắt gặp hả? Dám ôm nhau lộ liễu như vậy.
– Sợ gì ạ, chúng em là người yêu của nhau mà.
– Sao, hết lo lắng về việc bị mọi người bàn tán rồi à? Miệng lưỡi con người đáng sợ lắm, họ sẽ nói đủ thứ khiến em lung lay.
Huỳnh Trân vừa dứt lời thì thình lình Đinh Huy cắt ngang, nghe đầy tức giận:
– Này, cô muốn nói gì vậy? Cô đang làm cho bạn gái tôi lo lắng đó!
Tôi vô cùng ngạc nhiên trước câu nói nặng lời từ Đinh Huy. Vẻ như cũng giống tôi, Huỳnh Trân khá bất ngờ về những lời lẽ đó vì nét mặt chị có chút thay đổi. Không muốn tình hình đi theo chiều hướng xấu, tôi liền cất tiếng:
– Huy, anh đừng như thế. Chị Trân chỉ quan tâm em thôi.
– Quan tâm mà như vậy à? Nói toàn lời khó nghe, như đang đổ thêm dầu vào lửa, khiến người ta muốn bỏ cuộc luôn ấy.
– Tính chị Trân vốn thẳng nhưng không có ác ý đâu anh.
Lần nữa, anh chẳng hề bận tâm đến việc tôi đang cố xoa dịu tình hình, nói tiếp:
– Lòng người khó đoán lắm, làm sao biết được người ta có đang giúp mình.
Lần này, Huỳnh Trân liền cất giọng, nghe ẩn ý:
– Đinh Huy, anh nên biết tôn trọng người khác, nói lời lẽ lịch sự một chút. Tôi nói chuyện với Nguyễn, không phải với anh. Tự dưng bức xúc như thế phải chăng anh có tật giật mình?
Lắng nghe những câu từ khó hiểu đó, tôi không biết nội dung cuộc đối thoại này là gì. Mà tại sao cả hai lại nói nặng nói nhẹ với nhau như vậy? Tôi nghĩ mình nên chấm dứt nó trước khi chuyện đi quá xa. Suy cho cùng, việc tôi hẹn hò với Đinh Huy đâu đáng để làm lớn chuyện. Tức thì, tôi giơ tay lên, bảo nhanh:
– Chị Trân, em cảm ơn chị đã lo lắng cho em và xin lỗi vì cuộc tranh cãi này. Bây giờ em phải về, muộn lắm rồi. Hẹn mai gặp lại chị. Anh Huy, ta về thôi!
Cuối cùng nhờ thái độ kiên quyết từ tôi mà họ mới chịu ngừng cuộc chiến. Vừa chạy xe ra khỏi công ty, tôi nghe Đinh Huy nói lời xin lỗi về chuyện ban nãy.
– Em thì chẳng sao cả, nhưng hẳn chị Trân sẽ thấy bị xúc phạm. Mà tại sao anh lại phản ứng như thế? Thái độ đó có phần hơi quá đáng.
– Chẳng biết lý do gì mà anh cứ thấy khó chịu khi mỗi lần gặp Huỳnh Trân, chắc là do anh không thích sự ra vẻ của cô ấy.
– Em nghĩ, anh hiểu lầm chị ấy rồi.
– Thôi, chuyện này đến đây kết thúc, tâm trạng anh vẫn chưa thoải mái được. Phạm Nguyễn, có lẽ hôm nay anh không dùng bữa tối với em, anh hơi mệt.
Sau câu cắt ngang ấy, tôi và Đinh Huy tạm biệt bữa ăn tối đầy kỳ vọng, và ai về nhà nấy. Thú thực, tôi cũng mất sự vui vẻ rồi.
***
Vừa về đến nhà, tôi đã nghe âm thanh cãi cọ ầm ĩ. Nén tiếng thở dài, tôi nhận ra chất giọng quen thuộc của hai chị và cha. Thường, cha tôi không bao giờ tham gia những cuộc tranh luận kịch tính mà chủ yếu ông là người can ngăn cuộc chiến trường kỳ của hai cô con gái cưng. Còn mẹ thì chẳng dại dột gì mà đặt mình vào vai trò người hòa giải đầy mệt mỏi kia, luôn luôn bà sẽ đứng ngoài cuộc, hoặc quan sát sự việc hoặc bận tâm vào công việc khác. Vừa trông thấy tôi, mẹ đứng dậy, nói:
– Nguyễn, con bồng Cà Rốt giúp mẹ, để mẹ đi nấu cơm.
Nhìn hai chị rồi lắc đầu, mẹ đi xuống bếp. Tôi nhìn Cà Rốt, con bé vẫn ngủ ngon lành, hai má bầu bĩnh, cái miệng chúm chím, dễ thương chết được.
– Cà Rốt lên chơi với dì Út nghen, kệ mẹ con với dì Ba đi.
Nói nhỏ với đứa cháu cục cưng xong, tôi bồng nó, bước lên phòng. Nhẹ nhàng đặt Cà Rốt lên giường xong, tôi lấy quần áo đi tắm. Nửa tiếng sau đi ra, tôi thấy con bé đã dậy tự lúc nào, đang bò lồm cồm trên cái nệm êm ái và lôi hết đồ trong túi đi làm của tôi ra. Nhanh chóng đi lại giường, tôi bế nó lên, mắng yêu:
– Cà Rốt hư nha, phá đồ của dì Út nè.
Cà Rốt nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn như hột nhãn, rồi tiếp theo liền cười cười, lộ nguyên hàm răng sữa. Thương quá! Tôi thơm vào má con bé hai cái. Một tay bồng cháu, tay còn lại tôi cất đồ trở lại vào túi. Lát sau, tôi chợt phát hiện thiếu mất tấm danh thiếp mà anh chàng nhân viên trưa nay đưa cho mình. Tìm kiếm một hồi chẳng thấy đâu, tôi thở ra và nghĩ, thôi kệ có duyên thì sẽ gặp lại.
***
Sáng, rời khỏi bãi đỗ xe, tôi đứng nán lại ở góc ngoặt hành lang trên đường đi vào công ty để chờ Huỳnh Trân. Tôi cần xin lỗi chị chuyện hôm qua, dù Đinh Huy là người nặng lời với chị nhưng tôi nghĩ mình nên làm chuyện này. Tôi sẽ chẳng vui vẻ gì khi bạn trai và bạn thân trở thành kẻ thù. Một cái vỗ nhẹ lên vai khiến tôi sực tỉnh thoát khỏi mớ suy nghĩ vòng vèo, lúc quay qua tôi mới biết là Huỳnh Trân.
– Chờ ai hả?
– Em chờ chị đấy. Ừm, em muốn xin lỗi chị về chuyện hôm qua Đinh Huy nói những lời không phải. Chị bỏ qua cho anh ấy nhé.
– Đinh Huy bảo em đến à?
– Không ạ, là tự em thôi. Em không muốn hai người giận nhau vì em.
– Ngốc ạ, chị không để bụng đâu. Đúng là hôm qua chị có hơi khó chịu, nhưng nghĩ lại một phần do chị nhiều chuyện, xen vào chuyện hai người. Vả lại, anh Huy nói vậy cũng vì lo cho em thôi.
Trước những lời dịu dàng đó, tôi chẳng biết phải làm gì. Sự rộng lượng của chị khiến lời xin lỗi của tôi trở nên thừa thãi. Rất nhanh, chị quàng tay qua tay tôi, mau chóng kéo đi. Trên đường vào công ty, chị chợt thì thầm vào tai tôi:
– Có chuyện này chị muốn nói em nghe nhưng phải giữ bí mật đấy. Vẻ như công ty đang gặp rắc rối. Nghe đâu giám đốc thiếu nợ các ngân hàng, vài tháng nay ông ta lại chi tiền vào những khoảng mập mờ. Chị còn được anh Quý tiết lộ, doanh thu gần đây của công ty giảm nhiều, một số khách hàng không trả đủ tiền. Tóm lại, nguồn vốn còn lại của công ty khá ít.
– Nói vậy thì công ty có nguy cơ bị phá sản?
– Đúng vậy, chị cũng nghĩ thế. Còn một tin nữa, sếp của chúng ta và giám đốc bắt đầu xảy ra bất hòa. Trước, họ là bạn bè đúng không, nhưng giờ thì có vẻ họ hết hợp nhau rồi. Dạo gần đây em có thấy sếp hơi lạ? Là thế đấy.

Công sở 7: Ăn tối với sếp

Thú thật, tôi hơi vô tư thì phải, bản thân chả để ý Lâm Đạt dạo gần đây thế nào. Tôi thấy anh vẫn bình thường, vẫn làm việc và trách mắng nhân viên tàn bạo. Tôi đâu hề nhận ra điều lạ thường nào trên mặt anh. Nếu vậy thì Huỳnh Trân tinh ý hơn tôi rồi. Vừa nghĩ ngợi, tôi vừa lắc đầu, chậc lưỡi. Tiếp, tôi nghe chị thở dài:
– Tin này đã lan truyền trong một số bộ phận nhân viên, vài tuần nay không khí công ty khá nặng nề. Tuy bề ngoài vẫn nói cười nhưng kỳ thực ai nấy đều rất lo vì nghĩ đến nguy cơ công ty phá sản, phải tìm việc mới.
Nghe xong, tôi liền nhăn mặt. Cứ nhớ lại một năm trời tôi lặn lội đi từ công ty này đến công ty khác xin việc là nỗi ám ảnh kinh khủng ấy lập tức tràn về. Đâu dễ gì tìm được nơi làm việc thích hợp, nhất là trong thời buổi này.
Chỉ vì vấn đề đáng lo ngại đó mà tôi chẳng thể tập trung vào công việc. Các con số trong đầu tôi hoàn toàn bị thay thế bởi những cụm từ cứ lặp đi lặp lại, như “phá sản”, “nghỉ việc”, đến nỗi bản thân cảm thấy phiền hà vô cùng. Ngừng làm, tôi kín đáo liếc mắt quan sát mọi người trong phòng. Ai ai cũng đều chăm chú làm phần việc của mình, chẳng hề có biểu hiện về sự lo lắng hoang mang nào cả. Ngay cả anh Quý và sếp cũng thế. Nghe lời Huỳnh Trân, tôi cố gắng nhìn kỹ vẻ mặt Lâm Đạt nhưng chẳng phát hiện ra sự bất thường nào. Phải chăng, mọi người đang cố che giấu tâm trạng của mình? Nén âm thanh thở dài, tôi nhắm mắt lại.
– Phạm Nguyễn!
Giọng gọi đột ngột từ Lâm Đạt làm tôi giật mình, mở mắt ra. Bắt gặp cái nhìn vô cảm đó, tôi lúng túng đứng dậy:
– Sếp gọi em ạ?
– Ban nãy em nói có vài đơn khiếu nại từ khách hàng muốn đưa tôi xem.
Bấy giờ mới nhớ ra xấp giấy khiếu nại kia, tôi nhanh chóng đáp vâng rồi loay hoay tìm chúng. Quái quỷ, tự dưng tôi quên mất mình để ở đâu rồi. Trong lúc lục lọi đống hồ sơ tìm kiếm, tôi cảm giác rằng ánh mắt lạnh băng đó vẫn dán chặt vào từng động tác của mình. Tôi lo, sự thiếu sót này đang làm mất thời gian của sếp. Vì mải lo nghĩ mà tôi vô tình quơ đổ cả chồng giấy trên bàn. Luống cuống xúi xuống nhặt lên thì khốn nạn thay, đầu tôi đập vô cạnh bàn, đau dã man. Vừa xoa đầu, tôi vừa nhặt giấy. Cái điều kinh dị tiếp theo chính là tôi nghe rõ âm thanh thở ra thật mạnh của Lâm Đạt. Một tiếng thở thôi nhưng nếu nó phát ra từ người đó thì cũng đủ làm tôi vã mồ hôi. Giống như khi bạn phát run vì nghe tiếng thở nặng nề từ giáo viên khó tính vậy. Cuối cùng, tôi cũng tìm thấy đống giấy khiếu nại chết tiệt. Tiến lại bàn trưởng phòng, tôi hồi hộp đưa giấy cho anh.
Chưa đón lấy liền, Lâm Đạt tiếp tục cái màn “giết người” bằng “tia nhìn sát thủ”. Tôi nuốt nước bọt, tim đập thình thịch, hai tay cầm giấy đưa về phía trước như bị đơ. Để tôi làm hành động ấy hơn một phút, anh mới chịu đón lấy giấy. Tôi thở phào lúc anh chuyển dời ánh mắt vào những dòng chữ đánh máy nọ, hơn nữa anh không hề quát mắng về thói làm việc thiếu cẩn thận khi nãy của tôi. Thế nhưng lát sau tôi phát hiện mình đã mừng quá sớm khi bất chợt nghe Lâm Đạt cất giọng đều đều, mà vấn đề được đề cập làm tôi thốn người kinh dị:
– Nghe nói em đang hẹn hò?
Cái từ “hẹn hò” vừa kết thúc là lập tức, tôi nhận ra mấy chục đôi mắt trong phòng lần lượt hướng về phía mình theo cách âm thầm. Gáy tôi lạnh thế nào ấy. Đối diện, sếp vẫn xem giấy tờ một cách bình thản, miệng hỏi nhưng chả hề ngước nhìn tôi.
– Tôi không hề khó khăn trong chuyện nhân viên của mình yêu đương. Bởi đó là quyền cá nhân của mỗi người, miễn làm tốt việc được giao thì ok. Tuy nhiên, nếu vì vậy mà mất tập trung trong giờ làm thì tôi không bỏ qua đâu.
Dứt lời, Lâm Đạt hơi ngả người ra phía sau đồng thời trao lại tôi xấp giấy khiếu nại. Ánh mắt anh như thể nhắc nhở tôi về một chuyện, hay đúng hơn là mang chút cảnh cáo ngầm. Đưa hai tay nhận lấy giấy, tôi gật đầu thay cho lời đáp. Lầm lũi quay về chỗ ngồi, tôi cắn môi, thầm trách mình sơ suất.
Chiều, tôi đang chuẩn bị ra về thì anh Quý đến đưa tôi mấy đơn hàng, yêu cầu chỉnh sửa lại. Tôi xem sơ qua mới thấy người làm chúng là chị Huệ. Biết tôi định nói gì, anh liền bảo chị Huệ bận làm việc khác giúp anh nên cái này giao cho tôi. Lại cái kiểu, người này làm thì bắt người kia sửa. Tôi biết tỏng rồi, chị Huệ cũng là hoa khôi phòng Kinh doanh, cách đối xử này của tay phó phòng tôi quen quá mà.
Rút điện thoại ra, tôi phải gọi cho Đinh Huy, hủy hẹn chiều nay. Sau khi nghe xong, anh bảo tôi cứ ở lại làm, còn mình sẽ về nhà. Chẳng kịp để tôi nói thêm, anh lập tức cúp máy. Nhìn dòng chữ “Kết thúc cuộc gọi” tôi hơi buồn trước phản ứng có phần hời hợt của anh. Tôi biết anh không hờn trách về việc hủy cuộc hẹn mà sự lạnh nhạt này xuất phát từ thái độ thỉnh thoảng hơi dửng dưng. Đúng là tôi đang hẹn hò với Đinh Huy, đúng là cả hai có những cử chỉ thân mật giống người yêu, nhưng chẳng hiểu sao, tôi vẫn cảm thấy giữa chúng tôi còn tồn tại một khoảng cách kỳ lạ. Thỉnh thoảng khi nói chuyện cùng nhau, tôi nhận ra anh thường lơ đễnh, suy nghĩ để ở tận đâu, nhiều lúc anh còn nhìn tôi thật hời hợt, không quan tâm tôi nói gì. Có phải tôi suy nghĩ quá nhiều? Nhưng cái cảm giác ngồi gần nhau mà như xa cách đó, đâu thể nhầm lẫn được.
Cất điện thoại, tôi tự nhủ mình nên bắt đầu làm việc. Vừa quay lại, tôi hết hồn khi bắt gặp Lâm Đạt ngồi chình ình ngay bàn trưởng phòng, gõ máy một cách thản nhiên hệt như chẳng hề bận tâm đến sự hiện diện của tôi trong phòng.
– Sếp chưa về ạ?
Ngón tay gõ trên bàn phím lách cách, anh chẳng thèm liếc nhìn tôi, nói nhạt:
– Tôi phải ở lại làm cho xong vài thứ.
Khỏi bàn, tôi choáng váng ngay tức thì. Thật không vậy trời, tôi sẽ ngồi làm việc chung với sếp “Ma vương” ư? Phòng chỉ còn hai người, nguy hiểm càng tăng cao, tôi sẽ bị để ý suốt mấy tiếng liền cho xem. Mà thay vì là ngày khác còn đỡ, sáng nay tôi mới bị sếp “chiếu tướng” xong, giờ lại ngồi làm việc đối mặt thế này, chẳng khác gì đem tội lỗi của tôi ra trưng trước mặt anh lần nữa. Trưởng phòng luôn nhớ rất dai những sai phạm của nhân viên.
– Nếu em vẫn chưa chịu làm thì tối sẽ về muộn lắm đấy.
Phát hiện mình lại không tập trung vào việc quan trọng hiện tại, tôi lật đật ngồi vào bàn, cắm đầu cắm cổ giải quyết mấy đơn hàng sai sót. Thời gian tiếp theo, tôi hầu như chẳng rời mắt khỏi chúng, dần dần tôi quên đi tâm trạng lo lắng ban đầu, quên luôn sự hiện diện của Lâm Đạt, nhờ thế mà làm khá nhanh chóng. Mãi đến khi lưng bắt đầu mỏi và bụng kêu thì tôi mới sực nhớ đến thời gian, liền nhìn đồng hồ, hơn 7 giờ. Ngừng việc, tôi vươn vai uể oải rồi nhìn về phía đối diện, Lâm Đạt vẫn còn đang làm. Sự tập trung của anh thật đáng ngưỡng mộ. Chẳng bù như tôi, đuối lắm rồi. Tôi nghĩ mình nên ăn gì đó trước khi làm tiếp.
– Em ra ngoài mua đồ ăn tối, sếp có muốn ăn gì không?
– Tôi không đói, em ăn đi.
Trước câu trả lời ngắn gọn, tôi nhún vai, chậm rãi rời phòng. Chào bác bảo vệ, tôi bước ra ngoài con đường lớn tấp nập xe cộ. Đối diện bên kia đường, những hàng quán treo bảng bắt đèn sáng trưng, khách ra vào ăn uống nườm nượp. Mùi thơm từ mấy món ăn khiến tôi không thể chần chừ thêm, mau chóng băng qua đường. Thấy tôi bước vào tiệm cơm gà chiên, chị chủ quán niềm nở hỏi han. Toan trả lời thì tự nhiên tôi nhớ đến Lâm Đạt, tuy ban nãy anh bảo không đói nhưng biết đâu chỉ là lời từ chối khách khí. Đắn đo hồi lâu, tôi nói chị chủ tiệm bán hai phần cơm gà. Ngồi ở đây ăn thì tiện hơn, ấy vậy tôi vẫn muốn về công ty, chẳng hiểu sao nữa.
Khẽ khàng mở cửa phòng đi vào, tôi thấy Lâm Đạt còn ngồi, liền tiến lại gần. Ngẩng đầu lên, anh ngạc nhiên:
– Ăn xong rồi à, nhanh vậy?
– Em mua cơm mang về, có cả phần sếp nữa.
– Tôi nói không cần rồi mà.
– Để đói quá sẽ đau bao tử đó. – Tôi ngừng lại vì mình nói câu kỳ cục làm sao, nhưng tiếp theo tôi ngập ngừng – Em ngồi ăn một mình thì buồn lắm.
Hình như tôi bị ma nhập nên mới buông một câu ngớ ngẩn thế. Tôi nghĩ gì mà lại dám mời sếp, người nghiêm túc đáng sợ như vậy, ngồi ăn cùng mình? Đúng là óc tôi hỏng thật rồi! Lâm Đạt liền ngừng làm, nghĩ ngợi. Trông vậy, tôi liền xua tay:
– Thôi, em sẽ ăn một mình, sếp cứ làm đi.
Sau cùng là tôi bước ra khỏi phòng, đến bàn trà ở phòng ngoài. Lấy hộp cơm ra, chuẩn bị mở bịch tương ớt thì tôi nghe tiếng Lâm Đạt cất lên:
– Có cafe nữa à?
Tôi quay qua, cùng lúc anh kéo ghế ngồi xuống. Mặc dù bận lấy hộp cơm, anh vẫn biết tôi đang nhìn nên chậm rãi bảo:
– Tôi ngửi mùi gà chiên và tự dưng bụng đói cồn cào.
Đúng là có lẽ anh đói thật nhưng bất giác tôi lại nghĩ, cũng có thể anh không muốn tôi ngồi ăn một mình trong buồn chán. Dù với bất cứ lý do gì đi nữa thì tôi đã mỉm cười rồi. Thế là chúng tôi vừa ăn vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát trời đêm. Không gian yên ắng xung quanh không hề ngột ngạt, trái lại bình yên lạ lùng. Kỳ lạ thay, dù ngồi ngay bên cạnh thế mà tôi chẳng có cảm giác lo sợ gì như lúc ở phòng làm việc. Hẳn do Lâm Đạt, từ lúc nào đã trút bỏ đi dáng vẻ uy nghiêm của một trưởng phòng, trở nên gần gũi hơn.
– Công việc sắp xong chưa? – Anh là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí yên lặng nãy giờ.
– Sắp xong rồi ạ. Vì phải sửa cái sai của người khác nên hơi lâu.
– Ra là vậy. Vẻ như thỉnh thoảng phó phòng đối xử với vài nhân viên hơi bất công. Nhưng mà thế cũng hay, nếu được làm nhiều việc thì sẽ nâng cao trình độ, đặc biệt sửa cái sai của người khác cũng giúp mình không mắc phải sai lầm đó. Em cứ cố gắng hết sức là tốt rồi.
Tròn xoe mắt trong chốc lát, tôi ngập ngừng hỏi:
– Sao sếp tốt với em vậy ạ?
Hỏi xong lại phát hiện mình điên rồ nữa, tức thì tôi đưa tay bịt miệng. Tiếp tục thấy anh trầm tư nghĩ ngợi, tôi liền giải thích rõ ràng kẻo bị hiểu lầm:
– Ý em là anh luôn giúp đỡ em trong công việc, dù thường trách mắng nhưng thực sự là đang chỉ dẫn em.
Lâm Đạt điềm nhiên trả lời sau khi uống một ngụm cafe:
– Đó là việc làm cần thiết của sếp dành cho nhân viên. Nói giúp đỡ cũng không đúng, đơn giản là dẫn dắt để họ hoàn thành tốt công việc. Tuy nhiên còn tùy vào khả năng mỗi người, như tôi thấy em có năng lực nên chỉ bảo thêm. Đúng là tôi có quan tâm em hơn, lý do là vì chúng ta đồng hương.
– Đồng hương? Tức quê của sếp cùng quê với em?
– Ừm, mặc dù tôi sinh và lớn lên ở Sài Gòn nhưng lúc nhỏ tôi vẫn thường về quê chơi. Ký ức tuổi thơ tôi có một phần gắn liền với vùng đất ấy, vì vậy sau này gặp ai là người đồng hương, tôi đều muốn giúp đỡ.
– Vậy ra sếp xem lý lịch của em lâu như thế là vì lý do này? Thảo nào… Vậy lẽ nào chị Trân cũng là đồng hương vì sếp đã nhìn chị ấy rất lâu?
– Không phải đâu. Tôi nhìn vì lúc ấy Huỳnh Trân ăn mặc không phù hợp. Cái áo sơ mi mỏng tanh khiến tôi hơi khó chịu nên mới yêu cầu cô ấy ở lại vào giờ nghỉ trưa để nhắc nhở.
Ôi trời ơi, hóa ra tôi đã hiểu lầm ánh mắt của Lâm Đạt lúc đó, để rồi cứ nghĩ anh là “dân 35”. Thảo nào vào cái ngày Huỳnh Trân trình ký đơn hàng trễ, anh lại mắng cho một trận chẳng chút thương tình. Ố la la, cuối cùng mới biết trưởng phòng không phải đàn ông mê gái đẹp! Từ trước tới nay tôi đã có cái nhìn lệch lạc về anh. Đang thầm xuýt xoa với sự thật này thì chợt, tôi nhớ lại lời Huỳnh Trân hôm ấy. Nếu bị sếp nhắc nhở về việc ăn mặc vậy tại sao chị ấy nói dối là anh khen áo chị đẹp? Hay do chị tự ái? Trông gương mặt hớn hở lúc đó, nghe chị nói cứ như thật.
Âm thanh đẩy ghế kéo tôi trở về thực tại, Lâm Đạt đã đứng dậy, chuẩn bị về phòng. Tôi cũng đứng lên và tình cờ, tầm nhìn đối diện với bàn tay trái của anh, ngay ngón áp út có một chiếc nhẫn. Quá kinh ngạc, tôi thốt lên thật vô duyên:
– Sếp đã kết hôn? Đúng là không thể tưởng!
Lâm Đạt nhìn trở lại tôi, nhíu mày như muốn hỏi điều ấy có gì bất ngờ đến thế. Thực sự là tôi hơi sửng sốt vì nghĩ một người khó gần như anh mà có vợ. Tất nhiên đấy là nghĩ thôi, tôi chả dại gì mà nói huỵch toẹt ra nên phải phịa lý do:
– Ừm… em thấy sếp còn trẻ, lại là người không thích chuyện tình cảm lắm.
– Tôi gần 30 rồi, trẻ trung gì, kết hôn là vừa. Nhưng đây chỉ là nhẫn đính hôn thôi, sang năm tôi và cô ấy mới lấy nhau.
– Sếp yêu chị ấy chứ?
– Tất nhiên. Em hỏi gì lạ vậy?
– À, vì nhiều người giàu có kết hôn chỉ vì mục đích khác hoặc do môn đăng hậu đối. Nghe sếp nói vậy, em thấy yên tâm. Chúc mừng anh!
– Chúng tôi yêu nhau ba năm rồi. Ừm, cảm ơn em nhưng hãy để lời chúc ấy vào ngày hôn lễ của tôi.
Tôi gật đầu, cười. Tiếp, Lâm Đạt xoay lưng, đi trước. Còn tôi bước chậm rãi theo sau. Nhìn nhận thì đêm nay quả không tồi chút nào. Tôi được ngồi ăn cùng sếp, và cả hai nói những chuyện không hề liên quan đến công việc. Quan trọng hơn hết, tôi có cơ hội hiểu thêm về anh, có cái nhìn khác đối với anh. Nhìn chiếc nhẫn đính hôn đó, tôi mỉm cười và hình dung ra một hôn lễ hạnh phúc. Thế nhưng lúc ấy, tôi đâu biết rằng, điều đó sẽ mãi mãi không thể xảy ra, đồng thời vận mệnh của chúng tôi đã xoay vần theo một cách chẳng hề ngờ đến.
Có những định mệnh mà lần gặp gỡ đầu tiên, ta như hai người xa lạ vô tình lướt ngang qua nhau.
***

Ngày hôm sau, tôi gặp Đinh Huy trong thang máy. Lúc nhìn thấy nhau, anh đang nhắn tin qua điện thoại nhưng rất nhanh lại cất nó vào túi quần. Khi đó, tôi chẳng mấy để ý đến hành động kỳ lạ này. Chưa kể, anh đã kéo sự chú ý của tôi sang hướng khác bằng câu hỏi ân cần:
– Em ăn sáng chưa? Đêm qua làm việc có về trễ lắm không?
– Tầm 9 giờ là em về rồi. Chiều nay mình đi đâu ăn tối nhé?
– Chắc không được đâu, chiều nay anh phải ở lại công ty làm thêm chút việc.
– Tiếc thật. Thôi thì để mai vậy. À, tối qua em ở lại làm việc với sếp, rất bất ngờ khi cả hai là người đồng hương. Và anh ấy sắp kết hôn.
Đang huyên thuyên thì tôi ngừng lại bởi không nghe tiếng đáp lời hưởng ứng từ Đinh Huy. Liền quay qua, tôi lại thấy anh nhắn tin gì đó trong điện thoại với vẻ chú tâm lắm, vài giây sau anh còn cười cười rất vui. Mau chóng, tôi lên tiếng:
– Huy, anh nghe em chứ?
Bấy giờ như mới nhớ ra tôi, Đinh Huy liền xoay qua bên cạnh, nhìn nhìn hệt kiểu vẫn theo dõi cuộc đối thoại:
– Sếp em? Tức là sếp Đạt hả?
Tuy hơi khó chịu trước thái độ lơ đễnh ấy nhưng thái độ của tôi bình thường:
– Ừm, sang năm anh ấy sẽ kết hôn. Mà chiều mai anh muốn ăn tối ở đâu?
Lần nữa, Đinh Huy lại khiến tôi ngừng nói bởi hành động chú tâm vào điện thoại. Không rõ đối phương là ai mà làm anh say sưa đến vậy, quên mất bạn gái đứng ngay bên cạnh. Tôi không phải người ép buộc bạn trai chỉ biết mỗi mình, thế nhưng chí ít khi đang đối diện với nhau thì anh cũng nên tôn trọng tôi. Đúng lúc cửa thang máy mở, Đinh Huy mới chịu cất điện thoại, bảo với tôi chiều mai nói tiếp. Chẳng cần xem phản ứng của tôi thế nào, anh nhanh chóng chạy đi. Đứng nán lại trong buồng thang máy mở cửa, tôi thở ra buồn bã. Tự dưng lòng xuất hiện một linh cảm không hay về mối quan hệ này.
Bước vào phòng, tôi thấy các đồng nghiệp túm tụm bàn tán gì đó rất sôi nổi. Nếu là bình thường, tôi nhất định nhào đến hỏi han đủ thứ nhưng vì đang chán nên mặc kệ, đi về phía bàn làm việc. Ngồi chưa được nóng đít, tôi bị chị Bình khều vai:
– Hey, em biết gì chưa, sáng sớm nay sếp tụi mình với giám đốc cãi nhau dữ dội. Đứng bên ngoài nghe mà nhân viên cũng phát run đó.
– Chị biết họ cãi nhau về chuyện gì không?
– Hình như là giám đốc không đồng ý với chính sách kinh doanh mới của sếp. Chắc em cũng nghe vài tin đồn về chuyện công ty sắp phá sản? Mấy ngày trước, chị Quỳnh bên Kế toán bảo, ngân hàng lại gọi điện đòi nợ liên tục, họ bắt đầu gia hạn thời gian trả nợ rồi.

Còn tiếp..