Lúc bé

135

Xoè tay ra cho tôi mượn 1 cái
Lâu lắm rồi chưa nắm chặt tay ai
Có ai k??? Cho mượn 1 bờ vai
Tôi buồn thật… Hnay tôi muốn khóc…

Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn.

Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười.

Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình.

Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật là mong manh mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế.

Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà chưa thật sự lớn và đến khi thật sự thành người lớn, người ta sẽ hiểu rằng sẽ không bao giờ bé trở lại được nữa.

Lúc bé, tưởng đóng đinh là đóng đinh, không thích thì có thể nhổ ra, bây giờ có cảm nhận, đóng đinh có thể nhổ ra nhưng vết sâu sẽ vẫn còn.

Lúc bé, tưởng có thể thay đổi được cả thế giời, giờ thay đổi chỉ một người còn chẳng thể. Có chăng thay đổi vẫn chỉ là thay đổi chính mình.

Lúc bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó nhưng rồi thấy mình giờ quên nhiều người cũng dễ đó thôi nhưng yêu mới khó làm sao.

Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu. Tình yêu là A, B, C,…Bây giờ lớn lại cuống cuồng vì hoang mang không biết tình yêu thật sự là gì.

Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay.

Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết, tình yêu đến rồi đó nhưng rồi lại đi ngay đó, như mưa bóng mây, có rồi đi nhanh.